Vợ đẹp trộm tim:đại thiếu phúc hắc đừng hung hãn chương 6

Chương 6: Mắt chó nhìn người thấp

Nhìn bộ dạng mọi người rất vui vẻ , Tiêu Thần một mình yên lặng ngồi ở trong góc uống rượu, điện thoại để ở trên bàn đúng lúc này vang lên, tâm tình Tiêu Thần có chút phiền não theo bản năng muốn tắt đi , nhưng vừa nhìn tên, vội cầm lên.
“Hạ Toa, em tìm anh ?” Tiêu Thần đi ra khỏi phòng vip đóng cửa lại, dịu dàng hỏi thăm.
“Anh có ở trong quán rượu không, em đang ở ngoài cửa, nhân viên không cho vào, anh ra ngoài dẫn em vào nhé .” Hạ Toa giọng điệu rất lạnh, nói xong trực tiếp liền tắt điện thoại di động.
Tiêu Thần còn muốn nói cái gì, lại phát hiện điện thoại đã tắt, vội vàng hướng cửa đi tới.
“Hạ Toa.” Thấy Hạ Toa đứng ở ngoài cửa, Tiêu Thần vội đi ra ngoài, cầm tay của cô.
Người nhân viên thấy Tiêu Thần đi ra, trong lòng cả kinh, cũng không có biểu hiện ra, nhìn thấy hắn thế nhưng dắt tay Hạ Toa chuẩn bị vào cửa thì lại mở miệng nói.
“Bà chủ nói rồi, không hy vọng có người ngoài , nếu như cô ấy là bạn của anh , anh hãy nói một tiếng với bà chủ , mong anh đừng làm khó tôi .” Người nhân viên nhìn Tiêu Thần cùng Hạ Toa lên tiếng nói.
“Con mẹ nó, ngươi cút ngay cho ta.” Tiêu Thần mới không ăn bộ dạng này của người nhân viên , đẩy hắn ra , mang theo Hạ Toa muốn đi vào.
“Thật xin lỗi anh Tiêu , đây là quy định của bà chủ .” Người nhân viên hiển nhiên là sống chết không muốn cho Hạ Toa đi vào.
“Ý của anh là tôi không thể đi vào hả ?” Hạ Toa nhìn hồi lâu cũng cuối cùng hiểu, thì ra là người nhân viên này là cố ý cùng mình không qua được , cũng khó trách, cô lại không đeo vàng đội bạc, vừa không có xe ô tô , nơi này mấy người thì người nào không phải có mấy ngàn vạn , cô đương nhiên là so sánh không bằng rồi.
“Thật xin lỗi.” Người nhân viên nhìn Hạ Toa nhàn nhạt nói một câu. Trong lòng còn dương dương tự đắc, hi vọng Tiêu Thần có thể gọi Tần Di tới, cũng tốt để cho bà chủ biết mình là tận trung trên cương vị công tác tới cỡ nào . Đáng tiếc hắn ván cờ này tính toán sai lầm rồi.
” Anh Nhâm , gọi Tần Di đi ra.” Tiêu Thần cầm điện thoại gọi cho Nhậm Kiến , mình thì ở bên cạnh Hạ Toa , hướng về phía người nhân viên lắc đầu một cái, cười lạnh.
Chỉ chốc lát , một nhóm người toàn bộ đi tới cửa, Tần Di nhìn Hạ Toa, lại nhìn một chút người nhân viên , “Pằng” một cái tát bay thẳng đến trên mặt người nhân viên , đi tới bên người Hạ Toa .
“Hạ Toa, sao cậu lại tới đây, sao không gọi mình tới đón cậu ?” Tần Di nhìn Hạ Toa quan tâm hỏi thăm, cô cũng biết mấy ngày nay chuyện giữa cô và Tần Lạc có chút không vui vẻ.
“Ngày mai cậu không cần đến nữa .” Tần Di dắt Hạ Toa đi vào cửa, quay đầu lại đối với người nhân viên nói.
Nhìn Hạ Toa bị Tần Di đón vào, người nhân viên che má phải còn có chút đau , nhớ tới mình lại phải đi tìm việc làm, trong lòng tức giận không thôi, nảy ra ý hay, nhìn bóng lưng Hạ Toa cười lạnh. Thầm nghĩ, họ những người đó tôi không chọc nổi, chẳng lẽ còn không chọc nổi cô sao?
“Hạ Toa, không có sao chứ?” Tần Di mang theo Hạ Toa đi vào phòng VIP , nhìn cô tâm tình có chút xuống thấp, quan tâm hỏi thăm.
“Có muốn chị giúp em điều tra chuyện tấm ảnh không ?” Nhìn dáng vẻ chán nản của Hạ Toa , Tang Thuyết ôm cô ở trong lòng.
“Chuyện mới vừa rồi là mình không tốt, để cho cậu chịu uất ức.” Tần Di nhìn Hạ Toa có chút ngượng ngùng, người nhân viên này bình thường cũng không tệ lắm, không thể nghĩ đến có thể mắt chó nhìn người thấp như vậy.
“Không có việc gì, uống rượu thôi.” Nhìn vẻ mặt quan tâm của Tần Di cùng Tang Thuyết , Hạ Toa cố gắng bày ra một nụ cười, cầm bia ở trên bàn lên, uống.
“Uống chậm một chút.” Nhìn Hạ Toa liều mạng , Tang Thuyết có chút bất đắc dĩ mà lắc đầu.
Ở ghế salon bên ngoài phòng VIP , Nhậm Kiến và Tiêu Thần sóng vai mà ngồi, ánh mắt của hai người cũng nhìn chằm chằm vào trong phòng , có chút bận tâm.
“Tiểu tử cậu phải cố gắng một chút.” Nhìn cánh cửa hồi lâu kia vẫn đóng thật chặt , Nhậm Kiến xoay đầu lại tức giận hướng về phía Tiêu Thần nói.
“Em cũng nghĩ vậy , nhưng.” Hắn đã rất tích cực rồi, nhưng Hạ Toa không thèm nghía đến hắn, vậy hắn có biện pháp gì, thấy Hạ Toa như vậy trong lòng hắn cũng rất không dễ chịu , nhưng có thể như thế nào đây?
“Ai!” Nhậm Kiến thở dài, trong lòng cũng hiểu, chuyện tình cảm cũng không dễ dàng, giống như mình, người khác nhìn vào có lẽ cảm thấy hắn rất hạnh phúc . Mỗi ngày cùng Tang Thuyết ở chung một chỗ, nhưng ai nào biết hắn là cỡ nào sợ mình một lần nữa mất đi, trong lòng mình có bao nhiêu lo lắng.
“Ai!” Tiêu Thần nhìn Nhậm Kiến , cũng không khỏi thở dài, hai người yên lặng uống rượu, đều có tâm sự riêng.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s