Khí phi bất hảo chương 16

Chương 16. Hồi phủ 2

Hình ảnh trước mắt để cho ta sửng sốt, đây là tình hình gì a, ta không phải về nhà mẹ đẻ sao, làm sao mà giống như đi gặp người lãnh đạo quốc gia vậy?
Cầm đầu là hai người có một vị ta đã thấy quá , Hạ Thừa tướng, còn vị kia nếu ta không đoán sai phải là Hạ phu nhân. Phía sau đứng ba nam một nữ, lại phía mặt sau nữa là sắp một hàng người thành hình chữ nhật , nhân số không sai biệt lắm có hơn trăm người. Nhìn đội hình lớn như vậy , ta thật có một loại kích thích muốn giơ tay phải lên, lại nói một tiếng: “Chào các đồng chí , các đồng chí vất vả rồi.” .
“Tham kiến Dư phi nương nương.” Mọi người đồng thời quỳ xuống, sợ tới mức ta một cái khụy chân . Vội vàng qua đi đỡ lấy Hạ Thừa tướng , làm cái gì a, nào có cha mẹ lại vấn an con cái .
“Dung nhi, ôi Dung nhi của nương, thật khổ cho ngươi rồi.” Đứng ở phía trước phụ nhân lôi kéo tay của ta rồi bắt đầu khóc lên, nàng vùng quay đầu lại, phía sau mọi người cũng đều bắt đầu nức nở rồi.

“Nương, người đừng khóc a, nữ nhi hiện tại không phải khỏe mạnh đứng ở trước mặt người à.” Nhìn nàng còn có xu thế khóc không đi , ta vội vã hướng phụ thân cầu cứu, “Phụ thân, ngươi nhanh khuyên nhủ nương, như vậy khóc lên có thể ảnh hưởng đến thân thể a.”
Hạ Thừa tướng vỗ vỗ lưng phụ nhân ” được rồi, Ngọc nhi, đừng khóc nữa, nữ nhi rất không dễ dàng mới trở về, đừng làm cho nàng lại thương tâm nữa.”
“Đều tại ngươi đều tại ngươi, lúc trước ta đã nói không cho nàng tiến cung , Dung nhi nhà chúng ta trong lòng thiện lương, không phải đối thủ của Thượng Quan Lệ kia, ngươi lại cứ không nghe, ngươi xem, đem Dung nhi của chúng ta hại khổ như vậy.” Phụ nhân cũng không có dừng , vẫn trách cứ Hạ Thừa tướng.
“Chuyện ban đầu là ta không đúng, nhưng là nếu đã thành sự thật, hà tất lại đề cập đến a.” Hạ Thừa tướng trong lòng cũng cực kỳ hối hận, lúc trước là chính mình quá khờ dại.
“Nương, thôi, hôm nay Dung nhi đều đã trở lại, người cũng đừng giận dỗi với phụ thân nữa , để cho Dung nhi thấy nhiều không tốt.” Phía sau một thiếu niên áo lam vừa nói vừa nhìn ta, nghĩ đến bọn hắn bốn người hẳn là huynh đệ tỷ muội của ta, nghe ý tứ hắn , mẹ ta là biết được ta ở trong cung gặp nhiều bất lợi bắt đầu trách cứ cha ta thôi.
“Hừ, một câu không đúng có thể gạt bỏ hạnh phúc cả đời của nữ nhi chính mình sao?” Phụ nhân càng nói càng tức giận , “Dung nhi, chúng ta đi, đừng để ý cái người vì tư lợi hại người này.” Dứt lời, kéo tay của ta đi vào bên trong đi. Phía sau tất cả mọi người thức thời đều tránh ra xa nhất , xem ra mẹ ta ở trong phủ địa vị rất cao a.

Ta thuận theo mặc nàng lôi kéo đi, quay đầu nhìn thoáng qua bất đắc dĩ phụ thân, lại nâng đầu lên vừa thấy bảng hiệu”Hạ Hách Na phủ” ? Ta không phải họ Hạ sao?
Dọc theo đường đi, nàng vẫn lải nhải lảm nhảm những thứ ta chưa từng nghe qua, đơn giản nói đúng là cha ta ích kỷ như thế nào , thế nào ủy khuất ta , nghe được trong lòng ta từng đợt ấm áp, đây mới là nhà, đây mới chính là mẹ của mình a.
“Nữ nhi, tới, ngồi vào chỗ này với nương .” Hạ phu nhân trực tiếp kéo ta vào trong phòng nàng, đóng cửa lại, sau đó lại để cho ta ngồi ở mép giường nàng, “Đừng lo lắng, hiện tại ta và phụ thân ngươi phân phòng ngủ, hắn hẳn không vào.”
Nhìn vị mẫu thân tính trẻ con này, ta ha ha nở nụ cười, “Mẫu thân thật giống tiểu hài tử.”
Nàng vừa nghe lại bất mãn bắt đầu oán giận , “Ngươi nữ nhân không lương tâm , nương đúng là vì ngươi bênh vực kẻ yếu, trái lại ngươi lại vẫn đùa cợt ta, nếu không vì cha ngươi, nương khẳng định sẽ vì ngươi tìm một nhà khá giả, hiện tại sẽ hạnh phúc may mắn thật sự a.”
Ta bất đắc dĩ cười nói, “được được được, mẫu thân tốt nhất , nữ nhân có mẫu thân thương , nhớ lại là đủ rồi, ta hiện tại cảm thấy được thật hạnh phúc.” Nói xong ta cúi đầu chui vào trong lòng nàng.
Ta cũng không phải một người thích làm nũng , chỉ là ta dừng không được nước mắt không nghĩ muốn làm cho người ta thấy. Từ khi đến nơi đây ngày ngày đều không khỏi lo lắng với đề phòng , tất cả là tốt cũng là giả dối , nhưng là mới cùng vị Hạ phu nhân này vừa mới ở chung, lại để cho ta có rất nhiều lần liên tưởng tới mẹ ta. Đột nhiên có chút ghen tị với Hạ Phù Dung, có cha mẹ yêu thương nàng như vậy, nàng trước kia ở trong phủ nhất định rất vui vẻ đi. Ít nhất, nàng có một cái gia đình đầy đủ .
Hạ phu nhân cảm giác được trong lòng một trận ẩm nóng, nàng biết nữ nhi khóc. Trước kia nữ nhi rất thích làm nũng ở trong ngực nàng a, chỉ cần không hài lòng liền gục trong ngực nàng khóc lớn, nhưng là hiện tại, nàng không muốn để cho chính mình nhìn đến nước mắt nàng . Nữ nhi thay đổi, bắt đầu hiểu chuyện, nhưng cũng để cho nàng càng cảm thấy lòng chua xót. Chính mình có năm người con, Hạ Hách Na Phù Dung là nhỏ nhất, cũng rất tùy hứng, từ nhỏ nàng liền thích bám lấy chính mình. Tất cả mọi người cực kỳ sủng nàng, ở trong phủ ai dám để cho nàng chịu nửa phần ủy khuất? Nhưng là nàng bây giờ tựa như một con mèo nhỏ bị thương . Tuy vết thương chồng chất, lại quật cường không chịu đem miệng vết thương của chính mình biểu hiện ra ngoài
.

Cảm nhận được Hạ phu nhân nhẹ tay trên lưng ta chậm rãi vỗ, cảm xúc của ta đã ổn định rất nhiều, vụng trộm lau khô nước mắt, ta mất tự nhiên ngồi dậy nói , “Nương, phụ thân bọn hắn đều còn đang ở bên ngoài chờ a, ta lúc này mới vừa trở về, chỉ sợ. . . . . .”
Hạ phu nhân cũng biết làm như vậy có chút quá phận, lại vỗ vỗ tay của ta nói, “được, chúng ta ra ngoài, bất quá cũng đừng cho phụ thân ngươi sắc mặt hòa nhã ”
Nghe xong lời của nàng, ta lại ha ha nở nụ cười, mẫu thân nhiều đáng yêu a.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s