Khí phi bất hảo chương 1

Chương 1: Xuyên không
Vì cùng mấy người bạn vui đùa thi nhảy parkour (1) khi đó trượt chân từ trên lầu rơi xuống, cảm thấy trầm xuống. Nàng xong rồi.

Chậm rãi mở to mắt, nàng cư nhiên còn chưa có chết? Xem ra được cứu giúp thật đúng là kịp thời . Vừa định nhúc nhích, phát giác toàn thân đau đớn muốn chết. Mẹ ở đâu , thế nào ngay cả khi nàng tỉnh lại cũng chưa phát hiện?

Nhảy Parkour là một trò chơi vô cùng nguy hiểm , mà con gái chơi trò này vốn ít lại càng ít, mà nàng cư nhiên liền thích đâm đầu vào . Bởi vì cha mẹ ly dị, một mình ở Mỹ sống vài năm nên nàng rất yêu thích loại vận động này. Chấn thương không thể tránh được, nàng cũng không oán giận cái gì.

Cố gắng quay đầu lại , bên cạnh vậy mà không ai! Ngay cả một bệnh nhân hay nhân viên chăm sóc cũng không có?

Lúc này nàng mới rõ ràng phát hiện nơi này không giống bệnh viện, kiến trúc xung quanh đều làm bằng gỗ , bên kia bàn trang điểm đang để cái gì a ? Trong truyền thuyết là gương đồng sao? Lại cố gắng xoay đầu trở về, nhìn nhìn bản thân chiếc giường mà mình đang nằm , giường lớn làm bằng gỗ có khắc hoa văn , bất quá giống như có phần cũ nát.

Một cái ý niệm trong đầu hiện lên, nàng không phải là xuyên không đấy chứ ?

Ngay cả một cái nha hoàn cũng không có, mà phòng nàng còn đơn sơ muốn chết, nếu thật sự là xuyên không , như thế nàng hẳn không phải là cái gì tiểu thư khuê các rồi. Ông trời phù hộ không cần là xuyên không . Tuy trước kia lúc còn nhỏ , khi đó nàng cũng từng ảo tưởng quá, nhưng là có đánh chết nàng cũng không nghĩ muốn xuyên thành một người thê thảm như vậy.

Nghiến chặt răng vùng vẫy rời khỏi giường, nhìn xem diện mạo của mình toàn bộ liền sáng tỏ rồi. Đi đến gương đồng trước bàn trang điểm , chăm chú nhìn hồi lâu, quá mơ hồ rất không thích ứng. Tới cùng diện mạo như thế nào nàng xem không rõ ràng lắm. Duy nhất có thể xác định là người mặc toàn thân cổ trang trong gương kia không phải nàng. OK, xuyên không rồi.

Trong lòng ẩn ẩn có chút đau , nguyên lai tại thế giới kia nàng khẳng định đã chết đi. Mẹ sẽ đau lòng thành dạng gì nàng không cần nghĩ cũng biết. Mẹ vì nàng có thể sống hạnh phúc mà ngày ngày đều cực kỳ cố gắng kiếm tiền. Một người đàn bà một mình nuôi con. Lúc mới vừa sang Mĩ làm luật sư , có bao nhiêu gian khổ chỉ có hai mẹ con nàng biết. Về sau rốt cục mẹ nàng cũng có tiếng tăm , hai người sinh hoạt cũng thoải mái trở lại . Mẹ lại dứt khoát mang theo nàng trở về đất nước của chính mình.

Mẹ, nếu người vẫn là mẹ của con , chỉ mong không cần vì con chết đi mà khổ sở. Chẳng thế thì con sẽ bởi vì mẹ khổ sở mà càng khó qua.

Nhìn chằm chằm gương phát ra một hồi thất thần thật lâu , mới nhớ tới nàng nên đi ra ngoài một phen để xem mình rốt cuộc là ai.

Ra khỏi phòng, nhìn đến một mảnh sân thê lương , phản ứng đầu tiên của nàng là, nàng hẳn không phải là xuyên thành phi tử ở lãnh cung thôi? Bất quá lập tức đã bị chính mình phủ định , cho dù là tại lãnh cung, ít nhất cũng phải có người nha hoàn không phải sao.

Đi thẳng đến cửa viện , nhìn xem bên ngoài tới cùng là nơi nào .

Đẩy cửa ra, trước mắt xuất hiện ba đường hành lang. Ách. . . . . . Nên đi đường nào bây giờ ? Nghĩ nghĩ, cứ chọn đại một đường đi đến, không có nguyên nhân khác, nàng thích có cảm giác khám phá mà thôi.

Đi một lúc không tới năm phút đồng hồ, trước mắt lại xuất hiện ba con đường nhỏ. Làm cái gì? Chẳng lẽ là mê cung? Nàng càng thêm mê hoặc , “Nàng ” làm sao có thể ở nơi này?

Lại không suy nghĩ nhiều, nàng lập tức từ hành lang nhảy lên đỉnh cây cột rồi nhảy lên mái nhà . Chuyện này vốn đối với một người nhảy parkour là một chuyện cực kỳ đơn giản, bất quá bộ quần áo này quả thật quá phiền toái chút.

Nàng đứng ở phía trên nóc nhà sẽ xem cái mê cung này một cách rõ ràng nhất, hết thảy trước mắt lại để cho nàng chấn kinh rồi. Chi chít hành lang lại phân ra vô số lối rẽ, cùng những lối rẽ khác tương giao lại biến thành một con đường mới . Nhiều đường như vậy sau cùng lại tương giao, tụ hợp lại ở một điểm —— cái cửa mà nàng vừa mới đi ra .

Này rõ ràng là cái mê cung chết tiệt , cũng không có cửa ra, điểm khởi đầu cũng là điểm kết thúc.

Tới cùng sao lại thế này?

Từ mê cung đối diện nhìn lại, khí thế của kiến trúc này để cho nàng có chút không thể tin được. Nàng tới cùng là ai đó? Những lời này tuy nghe qua có chút buồn cười, nhưng hiện tại trong lòng nàng chân thực nhất là đang vẽ hình người.

Vừa vặn khoảng cách là một cái mê cung, lại giống như ngăn hai thế giới: một cái là Thiên đường, một chỗ là Địa ngục.

Nếu là có người tận lực không muốn cho nàng đi qua , đại khái có thể trực tiếp làm cho người ta canh giữ ở cửa. Hà tất phải xây một cái mê cung lớn như vậy a? Mà còn nàng mỗi ngày ăn cơm làm sao bây giờ a? Dựa vào cảm giác hiện tại của nàng, đã nói lên ” Nàng” là có ăn cơm mà không phải bị đói chết .

Nhảy xuống hành lang, quay về đường cũ. Hiện tại nhanh giữa trưa , đi về trước nhìn kỹ rồi hẵng nói.

Nàng ở trong phòng tìm mấy lần, ngay cả gầm giường đều đã nhìn, không có bếp hay đồ ăn các loại gì đó. Như thế nàng không phải là chính mình làm cơm. Chẳng lẽ còn có người mang cơm cho nàng?

Đang nghĩ ngợi, chợt liền nghe đến ngoài viện có tiếng mở cửa. Trong lòng cả kinh, không khỏi sợ bị người nhìn ra không đúng , nàng lập tức quay về nằm trên giường giả vờ chợp mắt.

Không lâu, lại nghe được buồng trong có tiếng mở cửa, nàng biết có người đi vào. Cũng không dám trợn mắt xem, sợ bị phát hiện nàng đã không phải là nàng của trước kia.

Vượt ra ngoài dự kiến của nàng , người kia cũng không có đến chỗ nàng nằm. Thậm chí ngay một câu cũng không có nói, chỉ bỏ cái gì đó ở trên bàn lại đóng cửa đi tới.

Nàng nghe được thanh âm hắn đi xa mới từ từ mở to mắt, xác định hắn đã đi hẳn, liền tới đến bên cạnh bàn. Một cái hộp, có vẻ như là hộp đựng thức ăn. Mở ra nhìn đến bên trong quả nhiên là đồ ăn . Xem ra mỗi ngày hẳn là do người kia mang đồ cho nàng rồi. Nói như vậy nàng thật là bị người cố ý giam ở nơi này, không hề muốn để nàng ra ngoài. Người kia là ai? Bản thân nàng là ai?[/size]

————————

(1)Parkour là gì?

Parkour (tên gọi khác trong tiếng Anh là Free running – chạy tự do) gần như một môn thể thao nhưng lại không được coi là thể thao, gần như một điệu nhảy nhưng cũng không được xếp cùng nhóm với loại hình này, mang hơi hướng của võ thuật nhưng cũng không có “họ hàng” với võ thuật.

Hình ảnh về một người với những bước chân thoăn thoắt, những màn nhào lộn ngoạn mục… không ngừng di chuyển và sẵn sàng phi thân vượt qua các chướng ngại vật xuất hiện trong nhiều đoạn quảng cáo hay một số phim hành động chính là parkour.

Giống như breakdance, hip hop, parkour được xem là một môn nghệ thuật trong thế giới hiện đại của giới trẻ. Đặc điểm chính của parkour là người thực hiện phải di chuyển thành thục thông qua các bước nhảy, nhào lộn… trên các địa hình không bằng phẳng khác nhau. Việc di chuyển này phải được thực hiện rất nhanh.

Để tham gia nhóm parkour, người chơi phải có sức khoẻ tốt và ưa mạo hiểm. Một điểm đặc biệt ở parckour là tính hiệu quả trong việc di chuyển. Nói cách khác là làm thế nào để di chuyển từ vị trí này đến vị trí nào đó một cách tối ưu nhất, chỉ dựa vào sức mạnh của cơ thể và sự linh hoạt tránh các vật cản trong môi trường. Và theo nhiều bạn trẻ, parkour chính là sự chinh phục bằng cách di chuyển qua những thử thách hiện ra trước mắt.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s