Một thê sáu phu chương 33

Chương 33: Sinh nhật đoạn hồn (  hoàn quyển 1 )

Edit: Christian_Trinh

“Đoá Đoá mau tới đây, mẫu thân làm y phục mới cho con này, con có thích không?” Hai tay Sở phu nhân phấn chấn mở cái váy màu sắc rực rỡ ra, chính là hình thêu con bướm ngũ sắc đang bay lượn quanh khóm hoa, đều là từng đường kim mũi chỉ may ra, nhưng trông nó rất sống động, nha hoàn bốn phía đều tán thưởng, Đoá Đoá lại càng yêu thích không muốn buông tay!

Phụ thân ngồi ở bên cạnh nhìn nàng từ ái, nói phụ hoạ: “ Mẫu thân con mỗi đêm đề thêu cái này đến nửa đêm, thêu cả một tháng, chính là muốn mang đến niềm vui cho con trong ngày hôm nay!”

“ Cám ơn mẫu thân!” Đoá Đoá vọt đến trong lòng mẫu thân vang lên một tiếng, mẫu thân thực vui vẻ cười toe toét.

Đoá Đoá xoay người chìa tay với phụ thân: “ Phụ thân?”

“Không phải phụ thân và mẫu thân là một sao?” Phụ thân nháy mắt với nàng mấy cái.

“ Đương nhiên không tính, đấy là công lao của mẫu thân . . . ., phụ thân không thể như vậy xấu lắm!” Đoá Đoá chu miệng.

“Tốt, tốt, rất tốt! Con đưa tay đây, con nhắm mắt lại . . .!” Sở phụ thân thần bí làm cho Đoá Đoá vô cùng tò mò, ngoan ngoãn đưa tay rồi nhắm mắt lại.

Mở mắt ra thấy có một quyển sách trên tay, trên sách có chữ: Bích Lạc Kiếm phổ.

“Oa! Cám ơn phụ thân!” Lại vang lên một tiếng, nghiêng về phía sau hôn phụ thân. Ha ha, thật không ngờ có thể đạt được kiếm phổ đơn giản như vậy, thật tốt nhất định phải chăm chỉ nghiên cứu một chút, Đoá Đoá cực kì đắc ý.

“Đoá Đoá, túi túi, túi túi!”  Tiểu tử kia vùng vẫy đưa ra hai tay mập mạp. Hiện tại Tiểu Vũ học nói càng ngày càng lưu loát, không còn gọi nàng “ Kế Tiết”, mà là “Đoá Đoá”, chắc là thường nghe phụ thân và mẫu thân gọi như vậy.

Đoá Đoá ôm nó xoay nhanh một vòng đến khi tiểu tử này vui vẻ cười ha ha không ngừng, nàng mới dừng lại, Tiểu Vũ miệng nhỏ nhắn hôn Đoá Đoá một cái, nói từng chữ một: “ Yêu, Đoá, Đoá Đoá.” Nói xong lại cọ cọ nước mũi trên áo nàng, mọi người trong phòng nhìn vẻ mặt cùng động tác khả ái của nó làm cho buồn cười.

Khi mọi người ngừng cười, Tiểu Bích đem một bộ y phục màu lam, xấu hổ nói: “ Tiểu thư, nô tỳ cũng chuẩn bị một bộ y phục cho người, nô tỳ thấy bộ quần áo luyện công của tiểu thư đã cũ, cũng hơi nhỏ một chút, nên làm một bộ mới, Tiểu Bích tay chân vụng về không có làm đẹp như phu nhân . . . . . . .”

“Nói nhảm!” Đoá Đoá không khách khí cầm lấy nói: “ Đều đẹp, mẫu thân là y phục luyện cầm kì thi hoạ , Tiểu Bích là y phục luyện công, khi đánh người ta sẽ mặc y phục của Tiểu Bích, khi làm thục nữ thì ta sẽ mặc y phục của mẫu thân may,”

“Ha ha, ha ha.” Mọi người bị lời nói của nàng chọc cười.

“ Tử Giới ca ca cũng có chuẩn bị phần lễ vật cho con. . . . . .!”

“ Thật sao?” Đáo Đoá cảm thấy bất ngờ nhìn về phía phụ thân, người bận tối mày tối mặt, hai năm qua đều không đến thăm nàng một lần chỉ có Phi Ưng truyền tin tức cho nàng, hắn cũng sẽ nhớ ngày sinh của nàng sao? “Ở đâu?”

Lấy tính cách của hắn sẽ đưa nàng cái gì?

Chỉ thấy phụ thân vỗ tay ba tiếng “ bốp bốp bốp,” thấy một tiểu cô nương mặc y phục màu xanh nhạt cúi đầu chào nàng nói : “ Tiểu Hồ ra mắt tiểu thư, Tử Giới dặn Tiểu Hồ chăm sóc tiểu thư cho tốt.”

Đoá Đoá có chút choáng, phái đến tiểu cô nương bằng tuổi nàng đến, hai tay tiểu cô nương lại không có gì hết, lễ vật của nàng đâu?

Mẫu thân che miệng cười khi thấy bộ dạng ngốc nghếch của nàng : “ Tiểu Hồ là lễ vật Tử Giới tặng cho con!”

A! Đoá Đoá vỗ đầu một cái, bừng tỉnh: Quả nhiên là phong cách ngu ngốc của hắn!” Mọi người lại cười to.

Người cũng có thể làm lễ vật . . . .?

Lúc này lại thấy mấy nha hoàn Tiểu Ngũ, Tiểu Lục, Tiểu Thất, Tiểu Bát, Tiểu Cửu, cùng mấy gã sai vặt Đai Nhất, Đại Nhị, Đại Tam, Đại Tứ đồng loạt quỳ xuống thành ba hàng đồng thanh nói : “Chúc tiểu thư sinh nhật khoái hoạt, phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn!”

Nghe vậy đầu lông mày Đoá Đoá dựng thẳng,thì ra nàng không phải mười tuổi, mà là 100 tuổi rồi! Nhìn mọi người nháy mắt với nhau, cố ý, nhất định là cố ý!

Lại cúi đầu “Chúc tiểu thư duyên dáng xinh đẹp như mào gà, phu quân thành đoàn, con cháu đầy đàn. Tất cả cảm tạ tiểu thư đã ban tên cho chúng ta!”

“ Ha ha, ha ha! Ha ha . . . . .”

Trả thù, trả thù không che đậy ! Mặt Đoá Đoá đầy hắc tuyến, lúc ấy nàng ngại tên mấy người hầu không thuận miệng, liền thấy tất cả vừa đến chín người nên đặt cho bọn họ, lúc ấy vài người lông mày co rút lại, nhịn xuống bất mãn, Đoá Đoá thấy vậy cười tươi như hoa. Hôm nay đúng là nhân quả báo ứng mà!

Đoá Đoá ngẩng đầu muốn cáo trạng, lại thấy phụ thân mẫu thân cười nghiêng ngả, hoàn toàn không có dáng vẻ của chủ nhân. Lại nhìn đến Tiểu Bích, tiểu nha đầu cười đến nổi ngồi ôm bụng không đứng dậy nổi.

Vù vù!

“Ta đi luyện công, không chấp nhất với các người! Ha ha. . . . .” Đoá Đoá cười rộ lên, sau đó cầm tất cả lễ vật đưa cho Tiểu Hồ, vứt xuống nụ cười to, kéo Tiểu Hồ đang cười yếu ớt chạy về tiểu viện của mình.

Nghe Tiểu Bích từ xa gọi nàng âm thanh mang theo ý cười: “ Tiểu thư còn chưa ăn điểm tâm!”

“Hừ, đồ hư hỏng, ngươi cười ta, về sau sủng Tiểu Hồ! Không thèm để ý tới ngươi nữa!” Đoá Đoá không thèm nhìn, tiếp tục chạy đi.

“Tiểu thư, ăn cơm rồi mới luyện công!” Nhưng Tiểu Bích đi theo phía sau, tiểu nha đầu này vẫn rất quan tâm ta thôi, Đoá Đoá quay đầu nhìn Tiểu Hồ cười, tối nay phải thẩm vấn Tiểu Hồ chuyện gần đây của Tử Giới.

Vừa về đến phòng Đoá Đoá liền cởi quần áo, Tiểu Hồ thấy thế thì đỏ mặt tới mang tai.

“Ngươi đỏ mặt làm cái gì? Suy nghĩ cái gì?”

Đoá Đoá cỡi chỉ còn nội y màu trắng mặc vào quần áo Tiểu Bích làm, đem vật trong túi quần áo cũ lấy ra, nghĩ nghĩ, lại suy nghĩ suy nghĩ, cuối cùng đem Long bội đeo trước ngực, binh phù Quyền Thiết đưa cho Tiểu Hồ rồi nói : “Bảo quản nó thật tốt dùm ta . . . . !”

Nói xong nhanh chóng xông ra ngoài, thấy thế Tiểu hồ trợn mắt há mồm.

“A,a, tiểu thư, tiểu thư còn chưa có ăn đào mừng thọ!” Tiểu Bích vừa bưng đào mừng thọ nóng hôi hổi tới cửa, chỉ thấy một trận gió xoáy thổi qua, ngoài ba trượng truyền đến tiếng cười: “ Để Tiểu Hồ ăn thay ta đi! Coi là lễ gặp mặt của ta, cho tất cả các ngươi thọ tựa Nam Sơn!

“Tiểu thư, hôm nay là sinh nhật của người, trở về sớm một chút!” Tiểu Bích hắng giọng thật to nói với bóng dáng nàng, này tiếng gọi nhưng là âm dương xa cách, thân ảnh bình thường lại là trí nhớ sau cùng của nàng.

*************

Đoá Đoá nghiêng ngả lảo đảo chạy về, phong cảnh tuyệt đẹp trong sơn cốc không còn nữa, bị một mảng lớn màu xám khói đặc thay thế, làn khói dày đặc là bốc lên từ Sở phủ “Tiên duyên cư”.

Đã xãy ra chuyện gì? Nàng mới rời khỏi có một canh giờ, tại sao lại có nhiều khói như vậy? Chẳng lẽ là cháy phòng bếp? Vậy tại sao lửa lớn như vậy! phụ thân mẫu thân đâu? Tiểu Bích đâu? Lưu tẩu, Cổ bá đâu? Còn nhiều nha hoàn người hầu đâu? Chẳng lẽ bọn họ không phát hiện cháy sao? Có phải hay không hiện tại đang chữa cháy . . . . .

Không có chuyện gì, không có chuyện gì, nhất định là cháy ở một nơi nào đó, mà mọi người sơ sót không phát hiện, dập tắt là tốt rồi, đúng nhưng vì cái gì lòng của nàng cảm thấy bất an, bối rối như vậy? Vượt qua dốc núi, vượt qua mặt cỏ, âm thanh gió bên tai vù vù cọ xát, nàng chạy cực nhanh, chỉ giận Thôi Phán giúp nàng quá muộn, khinh công không bằng ai, vì cái gì bình thường công phu liền đến nhà, lúc này sao lại xa như vậy?

Rừng cây nhỏ ở trong tầm mắt, xuyên qua rừng nhỏ vòng qua cầu đá có thể về ngôi nhà đáng yêu ấm áp rồi.

Mũi truyền đến mùi khét nồng đậm, trong ngực đột nhiên nóng bỏng, trước ngực đau nhức, như lửa đốt da thịt của nàng, Long bội này tại sao lại nóng như vậy?

Cả kinh, dưới chân gập ghềnh, thân thể vọt tới phía trước, hung hăng té ngã ngay khe đá mọc rêu xanh, lăn xuống dưới, cảm giác gò má, cánh tay, đùi tê rần, trán đụng phải vật cứng hôn mê.

Phụ thân, mẫu thân, Tiểu Vũ, Tiểu Bích . . . . . .

Không biết qua bao lâu, hình như lấy lại được ý thức, mơ hồ cảm thấy toàn thân đau đớn, bên tai truyền đến tiếng nói chuyện, nàng nghĩ muốn tỉnh lại nhưng lại không được giống như bị giữ lấy, muốn thoát khỏi cũng không được, chỉ có đau đớn không ngừng quấn quanh nàng, còn có cuộc đối thoại ngày càng rõ ràng.

“ Đếm đủ rồi chứ?” Âm thanh âm lãnh không mang theo một chút tình cảm.

“ Đúng vậy, không hơn không thiếu tổng cộng 21 thi thể! Thanh âm cung kính vang lên.

“Ngươi làm nội ứng ở đây bốn tháng, xác định là không tính sai số người?”

“Thuộc hạ lấy tính mạng bảo đảm, tuyệt đối không có tính sai!”

“Tốt! Ha ha ha ha, tốt! Mối hoạ lớn rốt cục cũng được trừ! Ha ha ha ha” chuỗi dài cười to.

“Đây là vật  chủ  nhân cần!” Thanh âm càng thêm cung kính.

“Ừ? Ngươi tìm thấy ở đâu?”

“Là từ một thi thể chết cháy.”

“Tốt! Tốt! Tốt! Ngươi có biết đây là vật gì sao?”

“ Thuộc . . .Thuộc hạ không biết!” Thanh âm hơi sợ hãi.

“Hừ, tốt nhất là không biết! Chẳng qua  chuyện ngươi làm ngày hôm nay vô cùng tốt! Nếu không phải thời cơ này, đối với người hiểu biết về dược như Sở Hướng Thiên và sự sắc bén của phu nhân hắn, làm sao có thể ăn vô sắc vô vị Điệp Tán? Ha ha , đào mừng thọ thật tốt, không phải thế thì chúng ta như thế nào có thể xuống tay với hai vợ chồng họ, mà không cho 21 người trên dưới chạy trốn, đều bị chết cháy! Chung Ly Phi, huyết mạch cùng người hậu thuẫn của ngươi, toàn bộ đã không còn, ha ha ha ha , tuy lúc trước là anh hùng thì như thế nào, vẫn là trở cát bụi, vẫn có mùi bụi đất! Dấu vết cuối cùng của ngươi sẽ có một ngày bị ta diệt sạch!”

“ Chúc mừng chủ nhân đã diệt trừ tất cả hậu hoạn!” Thanh âm mười người đồng thời hô lên.

“Ha ha ha ha !”

Ngửa mặt lên trời dẫn theo nội lực cười dài, vang vọng ở giữa rừng, gần trong gang tấc. Đoá Đoá chấn động thống khổ vặn vẹo than nhẹ, tăng thêm đau khổ, trong ngực giống như một roi, một roi quất vào, âm thanh này nghe rất quen thuộc!

“Ngươi tới đây. Lần này làm nội ứng, mật báo còn có đầu độc tất cả đều là công lao của ngươi, ta sẽ thưởng thật nhiều cho ngươi!

“Cám ơn chủ nhân!” Âm thanh mang theo kinh hỉ.

Đột nhiên ngay sau đó “ A ! Chủ. .Chủ nhân. . . .Ngươi . . .Ngươi . . . .rất độc ác. . .”

“Hừ! Ngươi muốn lấy tính mạng đảm bảo ta sẽ hoàn thành tâm nguyện cho ngươi, thêm một người hầu nên tổng cộng là 22, ngươi đã quên chính mình!” Âm thanh xót xa làm Đoá Đoá trong mơ hồ cũng run lên, thân thể cong lại, rất lạnh, vì sao lại lạnh như vậy?

“Liệt!”

“Có thuộc hạ!” Thanh âm cung kính trả lời không mang bất kì cảm xúc gì.

“Đem toàn bộ 22 thi thể xử lý sạch sẽ! đem nơi này lục soát lại một lần, cần phải triệt để! Nhớ đem mật đạo huỷ đi, để cho chổ này vĩnh viễn trở thành bí mật!”

“Vâng!”

“ Sinh nhật? Hừ, là ngày giỗ mới đúng, chỉ trách ngươi tại sao lại đầu thai làm con gái của Chung Ly Phi!”

Ngực căng thẳng, có cái gì mặn mặn dâng lên cổ, lại hôn mê. . . . . . .

Tỉnh lại lần nữa, toàn thân rét lạnh, có cái gì quất vào trên mặt, trên người, thì ra là mưa, trời mưa rồi! Tại sao muốn nàng tỉnh lại, để cho nàng nằm ngủ như vậy đi thì tốt rồi.

Miễn cưỡng chống đỡ đau đớn toàn thân, nàng nhìn phía trên, nơi ánh sáng duy nhất, thấy rõ bốn phía, nàng đang ở trong động rộng chỉ chứa được hai người.

Nàng bắt đầu bò lên trên, nghiêng người thấy một tảng đá dính máu thì ra trán nàng đụng vào nơi này, từ nơi này lên mặt đất không tới hai thước,cũng may xung quanh đá lồi lỏm có chỗ để chân nếu không với thân thể như bây giờ không thể leo lên mặt đất.

Thở hổn hển leo lên mặt đất, nhìn lại mới phát hiện hang này l à  bí mật. Bởi vì liếc mắt nhìn xuống chỉ thấy một đài đá thâm sâu, ở đây quanh năm thực vật mọc thành thảm mà không ai chú ý nghiêng một chút nhìn xuống ba thước sẽ thấy một  hang động thâm sâu.

Bất chấp thân thể đau đớn, nghiêng lảo đảo hướng Tiên Duyên cư chạy, nàng không biết cái gì chờ đợi nàng ở phía trước, nàng cũng nguyện ý tin tưởng đoạn đối thoại kia chỉ là mộng, đúng chỉ là một giấc mộng của nàng mà thôi!

Nhưng cuối cùng chỉ có tuyệt vọng, nhìn nơi đó vẫn đang toả khói chỉ còn hoang phế, nàng ngồi khóc trên mặt đất. Mưa bụi, thay nhau đánh lên mặt nàng, tẩm ướt y phục, nàng lại không có cảm giác lạnh, trong lòng đau nhức cùng khủng hoảng làm cho nàng không thể từ bỏ, toàn thân như xe ngựa nghiền qua, đau đến nhập cốt tuỷ, đau đớn đến thương tích đầy mình, nàng cong người lại, rất lạnh, đau quá! Nàng lại hôn mê.

Lần thứ ba sau khi tỉnh lại, mưa đã tạnh, nàng cảm thấy bản thân không còn cảm giác, ngẩng đầu nhìn thấy vầng trăng tròn nhô lên cao. Ôi, đêm trăng tròn đoạn trường!

Đứng dưới cây đại thụ trăm năm, đoạn dốc núi tối đen không thấy đáy, gió cường đại từ đáy vực thổi lên, xiêm y nàng bay lên, thổi những sợi tóc của nàng, mang theo từng tiếng tru thê lương, nàng thật sự không còn cảm giác sợ hãi, trên gương mặt nhỏ lộ ra sự tuyệt vọng thê lương, nàng lạnh lùng cười.

Đi tới phía trước, nàng đem tất cả thống hận đều kết thúc ở trong này, lần trọng sinh này tất cả mọi thứ không liên quan đến nàng. Đúng là như vậy, nhưng trong lòng nàng có một loại cảm giác không cam lòng? Nàng hận như vậy? Trước mắt hiện ra những gương mặt quen thuộc, phụ thân, mẫu thân, Tiểu Bích, Tiểu Vũ. . . . .hiện tại bọn họ hướng nàng mỉm cười, giống như vừa rồi giống như ngay tại giờ khắc này.

Đã không còn những thứ cho nàng hi vọng hạnh phúc gia đình, nàng nên đi con đường nào?

Thống khổ nhắm hai mắt lại, trong lòng co rút từng trận, trợn mắt, cặp mắt trong veo lúc đầu hiện lên ngọn lửa, một đống màu đỏ của lửa, nóng cháy như núi lửa sắp bùng nổ . . . .

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s