Một thê sáu phu chương 32

Chương 32: Trả giá tất cả vì yêu

Edit: Christina_Trinh

Đoá Đoá đứng phía sau thật kinh ngạc, những lời mẹ vừa nói làm Đoá Đoá giật mình, nếu Quan tướng quân thật sự trung thành với phụ thân, vậy kiếp nạn lần này tại sao hắn không hề tổn thương đến một cọng tóc, chẳng lẽ trong đây còn có khúc mắc gì không muốn người biết?

Sở phụ thân cũng lâm vào suy tư, lại nhìn về phía Quan tướng quân đứng bên cạnh, nhìn thấy hắn sắc mặt như thường thay đổi thành gương mặt đau lòng kịch liệt nói: “ Sở phu nhân không nhận thức Quan mỗ cũng đúng, người bảo vệ nhị tiểu thư thật chu toàn làm cho Quốc Đống ghi khắc tận đáy lòng! Lúc ấy sở dĩ ta không bị giết và tịch thu tài sản, vì trước kia ta đã cứu gia quyến sủng phi của hoàng thượng, là nàng ta ở trước mặt hoàng thượng cầu xin bảo vệ cả nhà ta qua kiếp nạn này. Mà đại tướng quân cấu kết nước khác là chuyện bịa đặt không có thật, tại sao hoàng thượng kết tội đại tướng quân ta cũng không biết, ta vào tử lao một năm, Hình bộ không có chứng cứ xác thực, đúng lúc tháng trước ở Quan Nam xuất hiện sơn tặc ở vùng phụ cận, quấy nhiễu dân chúng không nói, còn muốn chiếm đỉnh nói tự lập vương. Sủng phi thấy có cơ hội như vậy liền tiến cử ta trước mặt hoàng thượng, hoàng thường đem ta từ tử lao ra đặc xá tội chết, để ta lấy công chuộc tội. Ta biết hiện giờ không có binh quyền khó có thể vì tướng quân báo thù, vì thế tương kế tựu kế lĩnh mệnh đi trước, ban đầu ban cho ta 20 vạn binh. Cẩu hoàng đế gian trá kia, sợ ta có hai lòng, chỉ cho mười vạn binh đi Quan Nam trấn áp 15 vạn giặc cỏ đang xưng vương. Tuy ta không chết so với chết càng thống khổ hơn, Quốc Đống ngày nào cũng không quên nỗi oan của đại tướng quân cùng máu của hai huynh đệ Trần Hà.

Nói đến đây, Quan tướng quân ngửa mặt lên, nước mắt không ngừng rơi, âm thanh nghẹn ngào trong miệng một nam nhân thân cao bảy thước tràn ra, bốn người ở đại sảnh đều dao động, Tiểu Bích ồ lên khóc.

Cả đại sảnh đắm chìm trong bi thương tức giận, Đoá Đoá cũng cảm thấy nghẹn ngào, đang nghĩ xem lúc này mình nên nói cái gì, Quan tướng quận tựa hồ áp chế tình cảm, lại tiếp tục nói: “ Ta dẫn quân đến Quan Nam, ta mượn đường phía bắc núi Thần Tiêu, hôm nay rời khỏi đại quân đến núi Thần Tiêu, liền nghe mọi người ở Tiên Nhân trấn nói thường có vị thượng tiên hoá thành người phàm. Quốc Đống hi vọng có cơ duyên gặp được vị tiên gia cầu người chỉ điểm, hiểu được nổi khổ trong lòng ta. Càng hi vọng tiên nhân có thể nói cho ta biết thù của tướng quân khi nào có thể trả, chân thành của Quốc Đống có thể được đền bù hay không!”

Quan tướng quân dừng lại, đột nhiên dùng lực xé áo trước ngực, nhấc hai vai, quần áo tuột xuống đến giữa thân, Tiểu Bích hét lên một tiếng, Đoá Đoá sợ tới mức cũng nhắm nghiền mắt, mẫu thân nàng cũng quơ quơ tay, quay đầu đi.

Chỉ nghe giọng Sở phụ thân run run nói: “ Quan tướng quân, ngươi, ngươi, ngươi đây là . . . . . ngươi chịu khổ rồi!”

Chỉ cái nhìn kia, Đoá Đoá thấy được từ xương quai xanh xuống dưới của Quan tướng quân vết roi loang lổ, không có chổ nào là không bị thương, có một chổ từ vai phải kéo dài xuống thân thể, đến phía sau thắt lưng , những vết thương này cũng không phải roi bình thường có thể quất ra. . . . . . . .Tuy những vết thương này đã thành vảy, nhưng cũng không có hoàn toàn là màu trắng còn có một nửa là màu đỏ đậm, từng sợi như hồng xà khạc ra độc, thật là dữ tợn, làn da này phải trắng nhưng bây giờ thâm  đen như trải qua luyện ngục kinh khủng, chỉ cần liếc nhìn khiến người ta cảm thấy ghê người, cả người hàn khí. Đoá Đoá bị kích thích muốn nôn.

“Tướng quân, ngươi mặc y phục vào đi.” Thanh âm mẫu thân nàng đau đớn, dường như bị những vết roi làm cho xúc động “ Ta vừa rồi hơi nặng lời, thật không ngờ tướng quân bị hành hạ như vậy.”

Quan tướng quân cười khổ, lại kiên định hướng hai người: “ Ta biết chỉ nói suông không thể khiến phu nhân tin là thật, Sở phu nhân nghi ngờ là điều đương nhiên, nếu bên ngoài phu nhân có tai mắt, có thể đi thăm dò xem những lời ta nói có phải là sự thật. Tuy Quan mỗ sống cũng không bằng chết, mỗi giây điều bị dày vò! Cẩu hoàng đế kia cho ta, cho những vị tướng quân đã qua đời, ta sẽ hồi báo tất cả!”

Ngữ khí cứng như thép bỗng nhiên mềm nhũn: “ Hôm nay nhìn thấy Tiểu Bích trên trấn, ta thật không dám tin, biết được huyết mạch đại tướng quân còn tồn tại, ta cảm ơn trời đất, tội nghiệt trong lòng giảm bớt một chút. Hôm nay hai vị ân nhân không thừa nhận Chung Ly nhị tiểu thư với ta, ta cũng không oán, kính nhờ các ngươi xem biểu hiện của ta một tháng sau. Bây giờ hai vị ân nhân cho ta thay mặt đại tướng quân cúi đầu tạ ơn!”

Nói xong định hướng hai người quỳ xuống.

Sở phụ thân lập tức đở lấy, nhìn hắn nói: “ Tướng quân quá lời, Này cũng là chuyện của Sở mỗ. Kiều Nam, con tới đây , mau cùng Quan thúc thúc nhận thức đi.”

Đoá Đoá nghe vậy, từ phía sau mẫu thân đi ra, giương mắt nhìn sự cổ vũ và đồng ý của mẫu thân, xem ra lúc nãy bọn họ hiểu lầm một vị trung thành rồi hả?

“ Nam nhi . . . . . . .Con là Chung Ly Kiều Nam sao? Là huyết mạch duy nhất của đại tướng quân còn tồn tại!” Quan tướng quân xúc động, đưa hai tay ôm lấy nàng.

Đoá Đoá đột nhiên sợ hãi, lắc mình hướng vị trí bên cạnh, hắn ôm phải khoảng không, ánh mắt giống như bị thương, mà tự giễu nói: “Đúng rồi, bộ dạng Quan thúc thúc như thế này, tự nhiên Kiều Nam sẽ sợ hãi.”

Dứt lời mặc lại quần áo, trong mắt là ôn nhu cùng thoả mãn.

Sở phu nhân đi lên phía trước đem Đoá Đoá vòng trước người rồi nói: “ Quan tướng quân đừng trách, Nam nhi tuổi còn nhỏ, lại trãi qua sự biến đổi như vậy, tự nhiên đối với người ngoài luôn sợ hãi, không biết tướng quân nói báo thù cho đại tướng quân là báo thù như thế nào?”

Quan tướng quân thu hồi ánh mắt trên người Đoá Đoá, nghiêm mặt nói: “ ta đã tìm hiểu được những giặc cỏ ở Quan Nam thì ra là những thủ hạ của đại tướng quân không cam lòng cái chết oan của đại tướng quân, lén lút thoát ly quân doanh, đầu quân cho thảo khấu. Hai năm qua lại kêu gọi người trong giang hồ, mới có quy mô như bây giờ. Ta không phải đến tiêu diệt bọn họ, mà muốn liên thủ cùng bọn họ, làm cho bọn họ giả thua đầu hàng, cho ta dẹp loạn bình yên, cẩu Hoàng đế cực kì vui mừng, nhất định thấy ta đến lúc đó mang theo mấy ngàn binh lực hồi triều phục mệnh, xong để cho binh lực đóng ở bốn cửa thành, bất ngờ vây công đế đô, nội ứng ngoại hợp, đánh bất ngờ cẩu Hoàng đế! Vì cái chết oan của những tướng sĩ!”

Thật không ngờ hai năm qua, có rất nhiêu người trung ngĩa vì phụ thân tướng quân báo thù, hai năm trước mấy đại hán ám sát hoàng đế không biết có liên quan với giặc cỏ này? Hi vọng là bọn họ, nghĩ đến có khả năng là bọn họ Đoá Đoá vô cùng cao hứng.

Mà trước mắt Quan tướng quân người đầy vết thương này, là một người trung thành có thể tin tưởng được, nếu đúng là như vậy, dân chúng lại phải gặp hoạ rồi. . . . . . . .

Sở phu nhân có chút lo lắng: “ đại kế của tướng quân cũng rất có đạo lý, chỉ là tình tiết có thể không đơn giản giống suy nghĩ của người.”

Quan tướng quân sửng sốt, lập tức cười nói: “ Phu nhân suy nghĩ có lý, trước kia Quan mỗ là một kẻ lỗ mãng, chỉ là đi theo tướng quân ra sa trường nhiều năm, trải qua biến cố hai năm trước, đã không con là thanh niên chỉ biết sử dụng sức trâu năm đó rồi. Rất nhiều chuyện phải suy xét, kế hoạch này đã tính toán từ lâu, Quan mỗ đã cho thân tín dò xét nguồn tin, tin tưởng rằng ông trời không thể trơ mắt đứng nhìn hôn quân bại hoại! Sở phu nhân, người không cần lo lắng, Quan mỗ chắc chắn sẽ cẩn thận, chỉ mong hai vị có thể bảo vệ tốt huyết mạch của tướng quân, xem ta có thể vì bọn họ báo thù!”

“Quan tướng quân không cần lo lắng, ta không phải hoài nghi tài trí của tướng quân. Một khi đã như vậy, vợ chồng chúng ta cầu chúc tướng quân có thể thoả mản được mong muốn của mình, chúng ta nhất định sẽ chăm sóc bảo vệ Kiều Nam thật tốt.”

“Tốt! Quan mỗ còn phải hồi quân doanh, cáo từ.” Quan tướng quân ôm quyền, xoay người, dường như nghĩ tới việc gì, lấy ra từ trong người, đi đến trước mặt Đoá Đoá ngồi xổm xuống, đem vật kia nhét vào tay nàng.

Đoá Đoá nhìn thấy, nhưng lại là một khối lệnh bài màu đen, xung quanh bốn phía mạ vàng, chính giữa hai chữ, phía trên là một chữ “ Quan” ,phía dưới là một chữ “Lệnh”, Đoá Đoá đang muốn mở miệng hỏi, lại nghe phía sau hai tiếng hút khí.

“Kiều Nam đây là binh phù của Quan thúc thúc, hiện giờ đưa cho ngươi bảo quản, là hiệu lệnh thề sống chết mười vạn thuộc hạ đi theo ta.”

“Tướng quân . . . . . .”

“Tướng quân, ngươi đây là . . . . . . .”

Vợ chồng Sở Hướng Thiên dường như rất chấn động, Đoá Đoá cũng từ chối, lại bị hắn đưa lại, trịnh trọng nói: “Gặp người cầm binh phù này như gặp ta, này thuộc hạ chỉ nghe lệnh của ta, cả hoàng đế cũng không động được, này cũng là nguyên nhân hoàng đế giam ta hai năm cũng không giết ta. Con bảo quản thay thúc thúc, nếu thúc thúc an toàn trở lại gặp con, con đưa lại cho ta, nếu không có trở về, chờ con lớn lên điều động binh lực này, trả thù cho chúng ta!”

Vốn hẳn là chuyện cực kỳ nghiêm túc và nghiêm trọng, Đoá  Đoá vừa nghe đến bào thù, đầu liền đau. Ài, hai năm qua nàng rất khó khăn đem cục đá nặng trong ngực dời đến bên cạnh, hiện giờ Quan tướng quân lại đẩy trở lại cho nàng còn bỏ thêm một khối nữa, làm cho nàng hít thở không thông, vì cái gì người ở đây luôn luôn báo thù, giống như báo thù là sự nghiệp cả đời phải đeo đuổi!

Thật sự là mệt mỏi quá, nhưng Đoá Đoá nhìn ánh mắt hi vọng đành trái lương tâm gật đầu.

Quan tướng quân an tâm, đứng dậy đến trước mặt Sở phu nhân nhắm mắt lại nói: “Xin phu nhân che kín tai mắt của ta đưa ta ra khỏi cốc!”

Lúc hắn vào cốc cũng là người ta mang vào.

Hành động này làm cho Sở phu nhân đỏ mặt, lúng ta lúng túng nói: “Tướng quân đừng đùa ta, lúc trước không biết tướng quân tất nhiên phải như vậy, bây giờ không cần, mời đi bên này!”

Khi bóng dáng cao lớn tiêu thất trước cửa viện, Đoá Đoá rốt cuộc mở miệng: “Quan thúc thúc, bảo trọng!”

Chỉ thấy tấm lưng kia chấn động, Quan tướng quân xoay đầu nhìn nàng thật sâu , dứt khoát bước đi.

Sở phụ thân đi đến trước mặt nàng , nhẹ nhàng ôm nàng đặt lên chân mình nói: “Đoá Đoá, vài ngày trước phụ thân cùng mẫu thân đều biết chuyện Quan tướng quân, chỉ là không biết tại sao hắn có thể bình yên vô sự ra khỏi đại lao, còn có thể vâng mệnh bình loạn giặc cỏ, cho nên phòng bị hắn. Hôm nay theo lời hắn nói chúng ta mới hết nghi ngờ. Xem ra chúng ta lo lắng quá nhiều!”

Thật là bọn họ lo lắng quá nhiều sao? Đúng là bọn họ làm tất cả đều là vì nàng, nếu không vì nàng, luôn luôn an tĩnh thanh đạm như vậy tại sao bị cuốn vào tranh chấp? còn phải cẩn thận tất cả mọi chuyện.

Nàng cảm kích đem đầu nhẹ nhàng đặt ở hàm dưới phụ thân lại nghe được tiếng thì thầm nói: “ Chỉ cần có thể  bảo vệ tốt Kiều nhi, phụ thân cùng mẫu thân dùng cả tánh mạng này cũng không tiếc!”

Toàn thân Đoá Đoá như bị điện giật, trong khoảnh khắc mặt đầy nước mắt, phụ thân đã bao lâu không kêu nàng là Nam nhi rồi? Chỉ là một câu nói nhẹ nhàng đơn giản làm cho lòng nàng nhói đau, quay người ôm lấy phụ thân nói: “Từ nay về sau ta gọi là Sở Đoá Đoá, phụ thân mẫu thân không có nhận thức Chung Ly Kiều Nam, gia đình chúng ta bốn người sinh hoạt vui vẻ cùng một chổ, có phụ thân, mẫu thân, Đoá Đoá, Tiểu Vũ, chúng ta một nhà như ý cát tường!”

“Còn có Tiểu Bích. . . . . . . .”Một âm thanh sợ hãi từ trong góc vang lên, thì ra là Tiểu Bích, ánh mắt nai con mang theo khẩn cầu, sợ hãi cùng mong mỏi.

“Đương nhiên, còn có Tiểu Bích!” Âm thanh Sở phụ thân nồng hậu kiên định nói, lại thở dài một tiếng “Chúng ta không báo thù, oan oan tương báo khi nào mới dứt! Chỉ cần Tiểu Bích có thể bỏ qua suy nghĩ báo thù, chúng ta yên tâm rồi.”

Tiểu Bích nín khóc cười, khuôn mặt sau khi lau giống như một đoá hoa, vừa lộ ra hương thơm vừa lộ ra sợ hãi, thân hình gầy yếu run rẫy làm người ta thương yêu.

Rất nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại thân hình gầy yếu, chỉ có một bộ sáng sau cơn mưa mang theo nụ cười, lượn vòng trong trí nhớ làm lòng nàng nặng nề.

“Nửa tháng tới, là sinh nhật mười tuổi của Đoá Đoá, lúc đó phụ thân, mẫu thân, đệ đệ còn có Tiểu Bích vì Đoá Đoá ăn mừng thật vui vẻ. Đoá Đoá suy nghĩ cẩn thận muốn cái gì a . . . . .” Sở phụ thân thương yêu vò đầu nàng, lại cảm thán một tiếng “Đoá Đoá, tâm nguyện của phụ thân, mẫu thân là chỉ cần con vui vẻ hạnh phúc những cái khác không quan trọng!”

“Dạ!” Đoá Đoá hít hít cái mũi, vùi sâu vào vòng ngực ấm áp, lại quyến luyến hít sâu một hơi, là mùi thơm quen thuộc.

Bọn họ cùng nàng không có quan hệ huyết thống phụ thân, mẫu thân, lại cho nàng tình yêu thương chân chính của phụ thân mẫu thân, có thể thấy được, nghe được, cảm giác được, thậm chí có thể hy sinh tánh mạng vì nàng!

Thì ra nàng đến cái thế giới này, chỉ vì muốn gặp được bọn họ, làm con gái của bọn họ! Cứ tiếp tục vĩnh viễn như vậy, không cần trí nhớ kiếp trước, không cần thù hận kiếp này, không cần những người luôn miệng vì đại tướng quân Chung Ly báo thù. Nàng chỉ cần ôn nhu đơn giản như vậy, chỉ cần ở nơi ấm áp trong ngực này, nàng không muốn làm Chung Ly nhị tiểu thư, chỉ muốn làm Sở Đoá Đoá ở tiên sơn này!

Vì bảo vệ những người nàng yêu hơn cả tính mạng mình, nghĩa phụ nghĩa mẫu, đệ đệ, nàng có thể trả giá tất cả!

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s