Một thê sáu phu chương 29

Chương 29 : Thôi phán nhờ vả

 

Đóa Đóa cảm thấy mặt mình hơi đỏ lên, làm sao có thể thấy Thôi Phán Quan này có thể tin cậy hoàn toàn đây? Tức thì nghiêm mặt nói: “Đừng nói sang chuyện khác.”

 

“ Ha ha, chuyện này thật sự không đơn giản, chẳng lẽ ngươi muốn hai quản lí giao cho ngươi phương án giống nhau? Mỗi người có một điểm mới thú vị. Bởi vì thế giới lúc trước là chế độ chồng chung, vốn là muốn tại thế giới này kiến tạo chế độ mới một thê đa phu. Chỉ là do Tần Thủy Hoàng đến và tạo ảnh hưởng, là một phu đa thê, nếu mạnh mẽ thay đổi một trăm tám mươi độ thì rất phiền phức, vì thế làm cho hai chế độ cùng tồn tại. Chỉ cần có khả năng thì nam có thể ba vợ bốn nàng hầu, nữ cũng có thể như vậy tam phu bốn lang.”

 

“ A …, vậy tại sao ở đây Tần Thủy Hoàng là Thượng đế? Hắn nên sớm nhập luân hồi rồi?” Cứ việc Tần Thủy Hoàng nghĩ muốn trường sinh bất lão, thậm chí muốn thành tiên, huống chi những việc hắn làm sao có thể thành tiên?

 

Thôi phán cười ha ha, tựa hồ muốn sờ râu, không ngờ cằm trơn bóng, trên mặt hắn hơi mất mác.

 

“ Ngươi cũng không biết, Tần Thủy Hoàng có ưu điểm và khuyết điểm đối chọi nhau, lịch sử so với cuộc sống thực tế càng phức tạp , bản đánh giá lưu truyền đến thế kỷ 21 đã không còn toàn diện, phần lớn nhìn vấn đề đều là phiến diện. Hiện giờ hắn đã là thần tiên, thế giới này do hắn quản lí, hắn trở thành Thượng đế của họ cũng đúng.”

 

“A!” Miệng Đóa Đóa mở ra có thể nhét một quả trứng chim, tựa hồ phát hiện sắp chảy nước miếng lập tức ngậm miệng lại, lại nói: “ Chúng ta ở thế giới này Thiên đế không có ý kiến?”

 

“Ha ha, có người tự nguyện giúp hắn quản lý gọn gàng lại vẫn nghe lệnh hắn, sao hắn không tự nguyện?”

 

Ai, có thể nghĩ cách ! Tần Thủy Hoàng cũng thật sự mạnh mẽ, còn sống thì làm hoàng đế, chết rồi không nói thành tiên, còn có thể tiếp tục làm Thiên Đế một phương, thật là bội phục!

 

“Ngươi ở chổ này trọng sinh chính là phàm nhân của hắn, tại sổ sách của hắn cũng có lập hồ sơ, ngươi cho là linh hồn tự nhiên xuyên tới xuyên đi? Vậy lục giới vẫn còn bình thường không rối loạn? Lục giới cần phải cân bằng mới có thể thái bình. Mà ta có thể đến đây trước phải xin phép, báo cáo thông qua tầng tầng lớp lớp phòng ban, phải có giấy thông hành có dấu ấn ngọc tỷ của Tần Thiên đế phê chuẩn mới có thể nhập giới! Cho nên, ngươi nghĩ rằng ta đến đây một chuyến là chuyện dễ dàng sao?” ánh mắt Thôi Phán Quan ai oán nhìn nàng, nhìn thấy nàng một trận ho khan, nhất thời cảm thấy áy náy, chỉ là đây cũng là một chuyện quá phức tạp.

 

Bất quá, có nhiều lá chắn cũng tốt , nếu không thế chắc chắn Bạch Băng sẽ tìm nàng tính sổ thôi?

Xem ra, mình trọng sinh một lần cũng không dễ dàng, phải biết quý trọng mạng sống này.

 

Lúc này ánh mắt của Đóa Đóa nhìn hắn có một chút cảm kích, dù cho Phán Quan chỉ gặp mới có một lần nhưng làm cho nàng cảm thấy rất thân thiết.

 

Hiện giờ hắn đã đến đây, tốt nhất nên hỏi tất cả, miễn cho những dấu chấm hỏi cứ quanh quẩn trong đầu làm nàng khó nhịn: “ Nếu là thế giới song song, vì cái gì thế giới này vẫn là cổ đại, nơi đó của ta là thế kỷ hai mươi mốt, đạt tới trình độ khoa học kỹ thuật cao? TV, điện thoại, máy vi tính, máy bay, ô tô cái gì cũng có, nơi này mà so với chúng ta giống như vùng đất hoang dã ấy!” Những thứ tiêu khiển bình thường đều không có, sinh hoạt giải trí vô cùng thiếu thốn a.

 

“Này ngươi cũng biết , thế giới của ngươi ban đầu cũng phải trải qua mấy vạn mấy ngàn năm hoang dã dần dần mới phát triển mới có được thế giới văn minh, mà ở thế giới này sinh ra là kéo dài chế độ phong kiến, có thể vài ngàn năm nữa sẽ phát triển tương đương thế giới văn minh hiện đại. Hơn nữa, lấy chỉ số IQ cao thế kỷ 21 của ngươi ở chổ này, không phải là như cá gặp nước ?”

 

Đóa Đóa trên trán đổ mồ hôi, xin nhờ, nơi này xã hội là dùng quả đấm nói chuyện, không thể chỉ dựa vào chỉ số thông minh, ví dụ một hôm gặp người dã man thô lỗ, nàng chắc chắn bỏ mạng.

 

Nhất định phải ôm lấy chân của Thôi Phán ở trước mặt, có được một chút pháp thuật, cái gì khổ nhọc, tất cả chăm học khổ luyện đều là ngu ngốc, tự nhiên có đường tắt là phải đi a.

 

“ Các ngươi không phải là giúp ta sao? Bù đắp lại cho ta sao?” Đóa Đóa cười đến vô hại, chỉ là ánh mắt tỏa ra tinh quang làm Thôi Phán rùng mình một cái!

 

“Ách, bất quá phải nằm trong phạm vi năng lực của ta mới được!”

 

“ Tất nhiên là như thế.” Đóa Đóa học hắn xoa cằm của chính mình, “ Vậy truyền cho ta mấy trăm năm pháp lực đi ! Vạn nhất gặp phải yêu tinh quái vật hoặc võ công cao thủ thì ta cũng có thể phòng thân.”

 

Thôi Phán Quan lảo đảo thiếu chút nữa ngã, cười khổ nói: “không cần hại ta, đừng nói mấy trăm năm dù một ngày pháp thuật cũng không có, lục giới hiện giờ đã cân bằng, công dân các giới đều thích ở địa giới của chính mình. Ví như xuất giới lung tung bị chết là chuyện nhỏ, sợ nhất chính là tan thành tro bụi, tư cách làm một gốc cỏ cũng không có. Mà ở đây làm gì có yêu tinh, chính bản thân ta cũng ít khi sử dung pháp thuật. Chớ nói là không thể cho ngươi pháp thuật , nếu Tần Thiên đế biết được còn không diệt ta? Mà ta còn là quan sai Địa Phủ, thể chất thuần âm, ngươi là người ở dương gian, thể chất thuần dương, cho ngươi ngược lại là giết ngươi. Huống hồ nếu ngươi có pháp lực, ở thế giới này ngươi sẽ thành yêu quái!”

 

A, Đóa Đóa đau cả đầu, bị hắn làm cho hồ đồ, tóm lại nàng hiểu rõ một điểm, muốn có pháp lực? Không có cửa đâu !

 

Vậy ta không thể ngồi chờ chết đi? Ai bảo ngươi tìm một cái thân thể không tốt cho ta, tuổi còn quá nhỏ, tại sao lúc trước không tìm một thân thể có tư chất tốt một chút, là cái thân thể đàn ông cũng được !” Giống như Hiên Viên Hạo Thiên cũng không tệ a, không chỉ có bề ngoài tốt mà xương cốt cũng không bình thường, Chính là tính cách có chút quái dị.

 

“Tóm lại, hôm nay ngươi đã đến đấy thì chịu trách nhiệm giải quyết!” Đóa Đóa khẩn trương ôm lấy cánh tay của hắn , không đễ dàng cho hắn đi, nếu không, không biết đến đâu tìm hắn, “nếu không cho ta, ta , ta muốn yêu cầu trả hàng!”

 

Hiên tại không phải đang lưu hành dùng thử hàng sao? Người sử dụng không hài lòng có thể trả hàng lại! Chẳng qua hiện tại phương thức đổi hàng được người bán đồng ý thật là ít , ai nói người mua là Thượng đế ? Hiện tại người bán mới là Thượng đế a! Giống như nàng, đừng nói không cần cái thân thể này, cả quyền lợi đổi đều không có.

 

“Ôi , lão tổ tông của tôi, có thể trọng sinh là tốt rồi, không được kén cá chọn canh, hơn nữa cái thân thể này tương đối khá, chẳng qua bây giờ là chưa nhìn ra, sau này ngươi sẽ biết.Vả lại cho dù ngươi có mập thành như vậy, chẳng phải vẫn có tiểu mỹ nam yêu thương nhung nhớ ngươi sao? Sau này lớn lên, cũng không phải. . . .Ừ?”

 

Thôi Phán Quan hướng nàng chớp mắt vài cái, toàn thân Đóa Đóa đổ mồ hôi lạnh, lập tức buông tay.

 

Thôi Phán Quan cười to, sau đó lại cúi đầu suy tư, thu lại vui đùa, nghiêm túc nói: “Đã là như vậy, ta cho ngươi một ít nội lực đi, cái này cũng không có chuyện gì! Miễn cho ngươi xảy ra việc gì ngoài ý muốn, ta phải đến giải quyết, này vừa đúng ý ngươi, nếu còn chạy tới chạy lui đúng thật là mất công!”

 

Đóa Đóa lập tức gật đầu: “Thế mà không nói sớm , không có pháp lực thì nội lực cũng được !” Nếu không phải bản thân không có nội lực, tiểu tử thối Hiên Viên kia làm sao có thể đánh nàng một chưởng?

 

“Chỉ là sau này phải học như thế nào khống chế và sử dụng nội lực, nếu đột nhiên có nội lực mạnh như vậy ngàn vạn lần cũng không thể huênh hoang, đỡ phải rước lấy ngờ vực, đưa tới những phiền toái không cần thiết.”

 

Đóa Đóa nhu thuận gật đầu thật mạnh, khiêm tốn thì có lợi kiêu ngạo rước lấy phiền phức đạo lý này nàng hiểu.

 

“Vậy ngươi nhắm mắt lại, không được mở mắt!” Thôi Phán căn dặn, Đóa Đóa nghe lời nhắm mắt lại, liền cảm thấy được có bàn tay to đặt trên trán của nàng.

 

Uầy ! Nội lực, có phải nếu có nội lực sẽ đi nhanh như gió, có thể nhảy qua tường, ha ha!

“Cho nhiều thêm, a? Cho nhiều thêm a! Đừng keo kiệt, dù sao ngươi có cũng không có sử dụng !” Dù hai mắt Đóa Đóa nhắm nhưng miệng cũng không có nhàn rỗi.

 

Đột nhiên trong đầu nóng lên, có cái gì đó đưa vào từ trán, trong vài giây đã ấm áp toàn cơ thể, giống như mùa xuân tháng ba đang nằm trên ghế phơi nắng, bầu trời ngàn dặm trong xanh, ánh mặt trời ấm áp, thoải mái a!

 

“Ta cho ngươi mười năm nội lực  . . . . . . . .’

 

A? Xong rồi? mới có mấy giây, đừng lừa dối chứ, hơn nữa . . . .

.

“Mười năm! Còn không đủ nhét kẽ răng, gã sai vặt quét rác của Sở phủ thấp nhất cũng có mười năm nội lực a.” Đóa Đóa vội la lên, ít nhất cũng phải ba mươi năm! Đến đây giống như chủ một phương, ra tay hẹp hòi như vậy.

 

Cảm giác này giống như trăm vạn phú ông ra đường nhìn đến ăn xin, một bên đồng tình cảm thán một bên ném cho hắn một đồng xu.

 

Thôi Phán thấy nàng nôn nóng, bất đắc dĩ giải thích: “Ngươi đợi ta nói xong, bởi vì ngươi còn nhỏ tuổi xương cốt lại không tốt,trong tức thời thừa nhận nhiều nội lực, sợ khí huyết cuồn cuộn, ngũ tạng sẽ bị thương! Ta vừa rồi cho ngươi nội lực, làm xương cốt của ngươi một ít tổn thương, ngươi ăn kim đan này giúp ngươi củng cố lại, về sau tập võ sẽ dễ dàng, nội lực sẽ từ từ tăng trưởng dung hợp cùng cơ thể mà không giống như hiện tại đột nhiên đưa vào khiến cho cơ thể không thích ứng thậm chí là bài xích.”

 

“A . . . .?” Đóa Đóa nhìn kim đan hơi có chút hoài nghi, mới vài giây có thể giúp nàng thay da đổi thịt? Nghĩ lại cũng không thể ăn một lúc một cái mập mạp.

 

Hiện tại ngực có hơi rầu rĩ một chút, về sau có căn cơ, chăm chỉ khổ luyện, chắc chắn nội lực sẽ tăng mạnh. Vì thế từ u ám trở thành vui tươi hớn hở nhận viên kim đan, vừa muốn lấy tới tay thì kim đan lại bay trở về, mà người cầm nó lại nở nụ cười trong suốt nhìn nàng, lật lọng?

 

“ Muốn kim đan này, ngươi phải giúp ta làm một chuyện!”

 

Đúng, thiên hạ không có bữa cơm nào miễn phí! Đóa Đóa có cảm giác chính mình bị lừa, thật giống như ở thế giới trước kia, tình cờ vào trong tiệm thấy một cái di động công nghệ cao, nhân viên cửa hàng nói cho nàng không cần tiền bạc, nàng vui vẻ tiếp nhận. Nhưng điện thoại muốn sử dụng thì cũng phải nối mạng ? Cho nên, nàng hướng nhân viên nộp tiền hòa mạng, trả phí luôn một năm ( haiz loại điện thoại bắt buộc sử dụng sim á, giống như điện thoại miễn phí nhưng tiền hòa mang bằng luôn cái điện thoại). Cho nên nói nàng muốn nội lực cũng phải trả thù lao.

 

Thôi Phán nhìn thấy Đóa Đóa mắt đỏ hết sức khó xử, vội vàng nó: “ Việc này của ta không khó, không khó, đối với việc sau này trở thành cao thủ quả thực chỉ là một bữa ăn sáng, một bữa ăn sáng!”

Đóa Đóa nghe mình sẽ trở thành cao thủ, lơi lỏng đề phòng hỏi: “Thật sự là việc nhỏ?”

 

“Đúng vậy, đúng vậy! Thật sự là dễ dàng, dễ dàng nha!” gật đầu liên tục, cười nịnh bợ.

 

“ Ngươi nói nghe thử một chút.” Thật ra hiện tại nàng chỉ có một sự lựa chọn, muốn nội lực cuồn cuộn chỉ có một cách, là dựa vào viên kim đan này, Thôi Phán Quan đây chính là uy hiếp, không đồng ý cũng phải đồng ý, hiện tại cố làm thái độ hoài nghi cũng chỉ là dựa vào điểm yếu chống lại, mà thôi ý kiến thú vị! Nếu không sau này làm không xong chuyện lại chạy tới uy hiếp nàng? Hơn nữa, chuyện  khó hơn nữa cũng không thể muốn mạng của nàng a ? Nhìn dáng vẻ của hắn giống như rất sợ nàng trở lại điện Diêm La.

 

“ Chính là cho ngươi bảo vệ một người.”

 

“A? Chuyện này?” Đóa Đóa nghi ngờ, bảo vệ một người. . . . .

 

Tay trái Thôi Phán biến hóa ra một cái ngọc bội đưa tới trước mặt nàng: “ Ngươi chỉ cần bảo vệ chủ nhân có được ngọc bội này trong vòng một năm mà thôi!”

 

Đóa Đóa nhìn kỹ ngọc bội kia, lớn cỡ một phần tư bàn tay, hình chữ nhật, góc cạnh mươt, cả vật óng ánh ánh bạc không có lẫn một tia tạp chất, mà chính giữa khắc lên một đám mây vòng quanh hình rồng đang giương nanh múa vuốt.

Tuyệt đối hòa hợp a! Màu sắc ánh sáng thanh khiết trong suốt, óng ánh trơn bóng chắc chắn hàng thượng thượng phẩm ! Chủ nhân có được ngọc bội này chắc chắn không phú thì quý, vậy khẳng định không thiếu tiền , tới lúc đó thu một ít tiền bảo vệ, ha ha , dường như cũng không có gì mất mát.

 

“Coi trọng, ngươi thu lại đi!” Đóa Đóa hít hít nước miếng khóe miệng, khó khăn quay về phía Thôi Phán lắc đầu trên mặt thở dài. Yêu thích nhưng lại không có biện pháp, thật là! Thế gian nào không có tiền muốn bước cũng khó đi.

 

“ Cái này là đưa cho ngươi!”

 

“A? Cho ta? Để cho ta tự bảo vệ chính mình !” Đóa Đóa si ngốc, nhưng lập tức phản ứng, không chút khách khí cầm lấy, thật tốt nha, thật tốt nha! Quản hắn bảo vệ ai, cái này đáng tiền lấy trước tới tay rồi nói: “ Hình rồng này khắc thật sự trông rấ sống động nha!”

 

“ Long? Không đúng, sai rồi . . . . . .Haiz, quả nhiên pháp thuật này lâu lắm không sử dụng nên không quen.” Thôi Phán chán nản, lập tức muốn lấy lại, Đóa Đóa đem ngọc bội rụt lại, vẻ mặt như tên vô lại: “ Không đưa, cho cái gì đó thì làm sao có thể lấy lại! Lúc này nó là của ta!”

 

“Ngươi! Này . . .” Thôi Phán thấy nàng bảo vệ ngọc bội, với tư thế liều mạng nếu như bị lấy lại, không ngừng hối hận, một lúc sau mới nhỏ giọng nói thầm “ Chẳng lẽ ý trời là như vậy? Bạn thân a, ngươi cũng đừng trách ta, ý trời đã như vậy ! Chỉ sợ về sau ủy khuất ngươi một chút, phải nằm phía dưới a!”

 

“Này, ngươi lải nhải cái gì, tóm lại muốn lấy về không có cửa a, ta khẳng định sẽ tự bảo vệ mình thật tốt, cho nên không có sai nha! Vẻ mặt của ngươi cũng không cần tự trách.” Đóa Đóa thấy hắn vẻ mặt than thở , giống như khống cứng rắn cướp lại, vội vàng giấu vào trong ngực.

 

Thôi Phán lại biến hóa ra một cái ngọc bội gần giống như thế, cười khổ: “ Kỳ thật cái ngọc bội này một đôi long phượng, một đôi âm dương, bản chất long bội lạnh, bản chất phượng bội ấm áp, lúc đầu định đưa cho ngươi phượng bội, sau này người thấy ngươi mang long bội chỉ cần đưa ra phượng bội, người được bảo vệ sẽ tin tưởng ngươi! Ngươi đã đoạt long bội, về sau nếu thấy người cầm trong tay phượng bội này, nhất định giữ đúng ước hẹn bảo vệ hắn một năm!”

 

Đóa Đóa nghe xong vô cùng xấu hổ, mặc dù phượng bội kia nhìn cũng được nhưng lại không có lớn như long bội, tất nhiên không đáng giá, vì vậy làm mặt dày không đổi lại. Dù sao khắp thiên hạ chỉ có một đôi, nhìn thấy người cầm phương bội thì bảo vệ là được, nàng hơi đỏ mặt không có nghĩ sâu xa, lời thề son sắt nói: “ Ta sẽ tận tâm bảo vệ người chủ phượng bội, vào nơi nước sôi lửa bỏng cũng không từ chối!”

 

“Nhớ lấy, phải giữ gìn tốt long bội! Chớ làm mất, nếu không tín vật cũng không có!” Thôi Phán nhiều lần dặn dò, Đóa Đóa không kiên nhẫn: “ Vật đáng giá vậy sao có thể làm mất, cho dù làm mất bản thân cũng không để làm mất nó!”

Thôi Phán cười to không ngừng, trong mắt lóe lên ánh sáng, lần này đến đây mục đích đã hoàn thành! Tuy có một chút sai lầm, nhưng trăm sông đổ về một biển, cuối cùng là có câu trả lời thỏa đáng.

 

Mà lúc này Đóa Đóa đang đắm chìm vì chiếm được tiện nghi, không lưu ý đến hắn bởi vì đắc ý mà miệng nhếch lên.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s