Cúc Nguyệt ký chương 7

Bái sư.

Sự thật làm cho Ngụy tiên sinh cùng Vân Tử Xông tin tưởng không lớn lắm, mặc dù Tiểu Nguyệt sẽ kéo hồ cầm( đàn nhị), nhưng là đối với đàn tranh thì chỉ có thể nghe, nếu tự mình đàn tuyệt đối có thể so với gỗ mục, trên thực tế bọn họ không biết, người không học qua nhạc lý, làm sao có thể hiểu một cung nhạc, thương, sừng, trưng, vũ, cho nên cư nhiên rất khó bắt đầu, mà tự nhỏ nội tâm nàng đối với hai thứ này đều không có hứng thú, cho nên ở vô số lần thất bại sau , cho dù là Vân Tử Xông hay Ngụy tiên sinh đều là chọn lựa thái độ buông lơi.

Chính là trước đây nàng thích kéo hồ cầm, bất quá nghe đã lâu, phát hiện nha đầu này kéo hồ cầm không tệ, hơn nữa mỗi đoạn cơ hồ đều xướng tên một làn điệu, làn điệu xinh đẹp uyển chuyển, ca từ tao nhã, không quá nửa tháng Ngụy tiên sinh , Vân Tử Xông cùng Tư Mã Chu đều yêu thích những tiết mục ngắn, tóm lại cuộc sống học tập vừa khô khan lại vừa thú vị, thời gian đi học lần nữa, Tiểu Nguyệt thấy quá dị thường phong phú, bởi vì ngoại trừ những thứ giống hiện đại, bởi vì sau khi học xong điển tịch cổ đại lại có bắn cung võ thuật bên ngoài, tối lại về phủ cùng Tư Mã Chu học kiến thức y thuật.

Thật ra thì Tiểu Nguyệt xem ra Vân Tử Xông đối với y thuật hứng thú xem ra không nhỏ, bất quá bây giờ đại biểu thay mặt mọi người thì hứng thú thường thường không thể xem là nghề nghiệp được với lại hơn nữa địa vị Vân Tử Xông , Tư Mã Chu là người rất thông thái, không chỉ là các loại điển tịch y học, các phương thuốc dân gian cho sẵn, cũng hơn mấy nhà thậm chí là ở phương diện khác đối với học thuyết nho gia hay pháp gia cũng đều có quan điểm của mình, chính là chỗ này y học hơi lạc hậu một chút, cũng có thể lý giải , dù sao nơi này sách dược ngoại trừ Thần nông bổn thảo ( sách nghiên cứu về các loại dược liệu) bên ngoài còn là thiếu hụt bản thảo cương mục( Lý Thi Trân) cuốn này là tác phẩm kinh điển.

Bất quá Tiểu Nguyệt vẫn là hơi kém, châm cứu cũng coi như để lại mặt mũi cho Tư Mã Chu, đây là hỗ trợ rất lớn cho Tiểu Nguyệt, đồng thời Tiểu Nguyệt như vậy nhưng lại là học sinh thông minh có nhận thức rất cao, Tư Mã Chu càng thêm như nhặt được chí bảo, cho nên đối với nghi thức bái sư cũng là trọng yếu phá lệ , chọn thật lâu ,mới chọn được ngày mùng một tháng sáu cử hành, nghe nói đó là ngày lành, Tiểu Nguyệt đối với những thứ này cũng không quan tâm lớn lắm, bất quá thời gian một tháng cũng làm cho Tiểu Nguyệt đại khái đọc lên được qui tắc cùng lịch sử của cái thế giới này, cùng với bối cảnh của Vân Tử Xông và thế lực quang vinh của Tư Mã Chu.

Phong Hoa học viện có rất nhiều tàng thư phong phú, bên trong có thể nói là bách khoa toàn thư, rất đa dạng chủng loại, có một cuốn là (Nhớ Nghiêu Quốc,) đúng là gần đây mới nhập kho, nói chuẩn hơn thì đây là sách về địa lý, lịch sử , con người của Nghiêu Quốc, nói cái này là một thế giới giá không tồn tại trong lịch sử Trung Quốc, bất quá rất nhiều nhân vật lịch sử trước kia rất giống trong lịch sử Trung Quốc, địa lý của Nghiêu Quốc là một mảnh đại lục mà Nghiêu Quốc là quốc gia lớn nhất, có vô biên đồng bằng cùng thiên nhiên hoang dã hình thành một cái bình phong che chở non nước Nghiêu Sơn, Nghiêu Quốc thuộc tam đại quyền sở hữu , tương tự Hán triều chư hầu đất phong,

Lấy Nhật Nguyệt Tinh ba thành làm trung tâm, Đô thành là trung tâm kinh tế của Nghiêu Quốc coi như là địa phương của Thái tử, ở trên cả Nữ Đế.
Quyền lực nằm trong tay hai người cùng gia thể, Vân Diệp cũng chính là phụ thân Vân Tử Xông, đương kim Thái Tử đồng thời là đại đệ tử của Tư Mã Chu, nắm trong tay Tinh thành , Nhật thành gồm mười hai sở thành lớn nhỏ lại ở mảnh đất bình nguyên giữa trung tâm, có đất đai ruộng tốt lại có mười mấy vạn binh mã, có thể nói Vân Diệp trong tay là một nửa giang sơn của Nghiêu Quốc.

Một người khác là Bắc Phương Chiêu vương, Chiêu vương trưởng tử của nữ đế, cùng thái tử Vân Diệp là huynh đệ ruột thịt, Chiêu vương Vân Diễm so Vân Diệp lớn hơn mười mấy tuổi, năm xưa đang lúc còn chưa kịp lập Thái tử cũng bệnh nặng qua đời, lưu lại lúc ấy Thế tử gần năm tuổi Vân Tử Liệt, Nữ đế vì ổn định chính quyền , bất đắc dĩ phải lập con trai thứ hai Vân Diệp đang tuổi lớn làm Thái tử, vì Vân Diễm mà làm Vân Chiêu Vương, ban cho hạt địa Tinh thành, Vân Tử Liệt thừa kế vương tước, xưng Chiêu vương, còn nhỏ tuổi sẽ theo nãi mẫu rời đến Tinh thành.

Tinh thành nằm phía bắc, khí hậu thiên về rét lạnh, tài nguyên tương đối nghèo nàn thiếu thốn , cho nên dân phong góc vạm vỡ, cứ như vậy qua mười năm Vân Tử Liệt từ đứa trẻ yếu đuối đã trở thành thiếu niên lợi hại, mười năm tuổi đã hạ chin thành bắc địa, mở rộng thế lực của mình , thực sự là anh hùng xuất thiếu niên trong lịch sử của Nghiêu Quốc, bất quá thiếu niên này lại là nhân vật có lòng dạ độc ác, đối với quyền Thái tử ở kinh thành, thân thúc thúc mình lại rất cừu thị.

Cho nên nhiều lần khiêu khích quyền sở hữu, biên giới Nhật Thành cùng Tinh thành cách con sông lớn nhất là Tinh Nguyệt sông, mặt sông rộng rãi nước chảy xiết, coi như cùng Nhật thành làm một cái phân cách , hai bên cách sông mà trì , cho nên ngoài mặt còn là thuộc sở hạt của Nữ đế , nhưng thực tế đã tương đương Nam Bắc triều, Nam Bắc hai phe mặc dù quan hệ khẩn trương, bất quá coi như vẫn giữ lấy nhau mấy năm, đến nay đã là suốt năm năm, một cái đại khái vì Nữ đế còn khỏe mạnh, gà nhà bôi mặt đá nhau dù sao không tốt, một cái nguyên nhân khác chính là Nghiêu Quốc có một thế lợi lớn , đó là Tư Mã gia, Tư Mã gia hơn ba trăm năm vẫn chấp chưởng địa khu Nguyệt Thành, sở hạt có năm thành trì, tuy nói thực lực còn kém hai thành kia, nhưng lại có nền kinh tế cường đại hậu thuẫn, cùng mấy trăm năm căn cơ thâm hậu, mà Tư Mã gia cùng Thái tử quan hệ , đã là nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn,

Có cả tộc Tư Mã tương trợ, vốn Thái tử đang ở thế hạ phong, lại cứng cỏi cùng Bắc Phương Chiêu vương giành lại thế cân bằng, cho nên hôm nay ngoài mặt coi như hòa bình, Tiểu Nguyệt cuối cùng hiểu biết lai lịch của Vân Tử Xông cùng Tư Mã Chu, người ta khởi sự không phải là thương nhân bình thường, đơn giản có thể coi như vương hầu, cũng không biết Vân Tử Xông là một Thiên chi kiêu tử , như thế nào luôn mang nặng tâm sự, bất quá những thứ tranh đấu cùng quyền lợi cùng mình quan hệ không lớn.

Dù sao sau khi biết những thứ này, Tiểu Nguyệt đã bỏ hắn ý niệm đi Nhật Thành, so sánh Tiểu Nguyệt rõ ràng thấy Nguyệt Thành an toàn hơn, cho dù tương lai Nam Bắc khai chiến, Nguyệt Thành làm kho lúa, hai bên cũng không dễ gì đụng chạm hay hủy hoại địa phương này, cho nên ở nơi này là thỏa đáng, ở chỗ này có thể nhìn chuẩn, có thể lên núi hái thuốc, lúc nhàn hạ có thể la la kéo nhị hồ , làm một bộ quyền cước, một cuộc sống thích ý a, như vậy cả ngày nhẹ nhõm, nơi này ở đô thị hiện đại không thể tìm thấy được. Cho nên khó hiểu tình hình đại khái ở Nghiêu Quốc , Tiểu Nguyệt sửa lại kế hoạch năm năm, quyết định sau này ở lại Nguyệt thành.

Mùng một tháng sáu, sáng sớm Nguyệt thành đông đúc, Tư Mã phủ bắt đầu bận rộn , Tư Mã phủ có quy cách của Vương phủ, chính viện quét dọn cực kỳ sạch sẽ, đại đường ở khắp nơi đều là treo đèn không khí đỏ thẫm, bọn hạ nhân qua lại ra vào chuẩn bị tiệc rượu, nước trà hoa hồng , trái cây, Tiểu Nguyệt luôn tưởng rằng biệt viện có đủ xa hoa đủ tinh xảo, nhưng cùng Tư Mã phủ ở thành đông so sánh với biệt viện chẳng qua chỉ là cái thôn trang nghỉ ngơi nho nhỏ thôi.

Sáng sớm Tiểu Nguyệt bị Bán Hạ trang điểm gọn gàng xinh đẹp, khác với ngày thường đi học khăn chit đầu với nho bào, hôm nay chính là mặc một món đại bào màu xanh lơ tay áo rộng , bên hông là dải lụa cùng mầu, vạt áo và cổ áo là những đường thêu tinh xảo màu lam nhạt quấn văn vân, rất có phong cách Hán Đường, tóc Tiểu Nguyệt không tính là dài, miễn cưỡng có thể sử dụng một cây trâm bạch ngọc quấn lên, không có dùng khăn chit đầu cũng rất đặc biệt, thấy Vân Tử Xông yếu ớt cười hài lòng, Tiểu Nguyệt biết mình ăn mặc cũng không khó nhìn lắm.

Hôm qua mới biết , nghi lễ bái sư sẽ nghiêm chỉnh tiến hành ở Tư Mã phủ, cho nên sáng sớm Tiểu Nguyệt cùng Vân Tử Xông muốn đi thành đông Tư Mã phủ làm lễ bái sư, dù sao Tư Mã Chu không muốn nhận đệ tử nữa, nghe nói là muốn cho thừa kế Khánh An Đường, cho nên thân phận của Tiểu Nguyệt phải được cả họ tộc Tư Mã công nhận mới được, thành đông tụ tập nhà cấp cao, hai bên đường phủ trạch mỗi cái một xa hoa, có thể thấy thành đông là khu quí tộc ở Nguyệt thành.

Xe ngựa dừng ở trước cửa Tư Mã phủ, Vân Tử Xông ôm Tiểu Nguyệt xuống xe ngựa, chạm mặt chính là đại môn màu đen rộng lớn, hai bên có hai con sư tử đá ngự ở cửa, ngưỡng cửa rất cao, khiến cho Tiểu Nguyệt thấy mình càng nhỏ bé, bảng hiệu trên lầu có mấy chữ thật to” Xá tạo quốc công phủ”, trước cửa có bốn hộ vệ và một trung niên nam tử cung kính đứng thẳng chờ, thấy Tiểu Nguyệt cùng Vân Tử Xông bước tới, trung niên nam tử thật nhanh vội vàng xuống đài thi lễ:
“ Ra mắt Thế tử, ra mắt Nguyệt ****
Vân Tử Xông hơi khoát tay một cái nói:
“ Phùng quản gia bên này chuẩn bị như thế nào?”
Phùng quản gia ha hả cười nói:
“ Thế tử yên tâm, lão gia so với ai khác đều đã chuẩn bị chu đáo, mọi chuyện cố gắng đạt tới tốt nhất, cuối cùng lão gia cho lão nô thời gian đầy đủ, ngược lại miễn cưỡng qua mắt lão gia”.

Tiểu Nguyêt không khỏi hé miệng cười thầm, xem ra Tư Mã Chu có chút nhàm chán, cho nên bắt được cái này có thể cơ hội gây sức ép, nhưng thật ra thì Tiểu Nguyệt thấy bái sư trọng yếu nhất còn là tâm ý, hình thức không muốn cũng được, nhưng người cổ đại lại phảng phất chú trọng hình thức, bước vào trung đình Tư Mã phủ, Tiểu Nguyệt cùng Vân Tử Xông không khỏi liếc mắt nhìn, cũng có chút sững sờ, màn phủ giăng đèn kết hoa, vừa nhìn qua giống như hỉ đường thành thân, đây cũng quá khoa trương, đang lúc quan sát, từ phía sau truyền đến một trận tiếng cười sảng lảng, theo tiếng cười đi tới hai người, một Tiểu Nguyệt biết là Ngô tiên sinh dạy bắn cung cưỡi ngựa râu ria rậm rạp ở Phong Hoa học viện.

Một người khác là trung niên nam tử áo mãng bào đai ngọc, hông đeo trường kiếm , thần thái tung bay, ngũ quan tương đối sâu như một bức tượng điêu khắc, vóc người khôi ngô, mặc trên người chính là tà khâm màng bào màu xanh, trên đầu là màu vàng kim phát quang, lộ ra hai viên minh châu rất là đắt tiền, mâu quang sắc bén, không giống với Ngô tiên sinh tục tằng bộc trực, vừa nhìn thấy ngay rãnh lồng ngực .

Vân Tử Xông buông tay dắt tiểu Nguyệt ra, chắp tay vái chào nói:
“Tử Xông bái kiến cữu cữu”.
Tiểu Nguyệt chợt giật mình, sách trung ghi chép vị này là Tiết Độ sứ Nguyệt thành, từng lấy được phong dũng mãnh tướng quân, thân cữu cữu của Vân Tử Xông là Tư Mã Tuấn, dĩ nhiên cũng là bào đệ của đương kim Thái Tử Phi, cả Tư Mã gia có thể nói là một môn trâm anh, Vân Tử Xông ngoắc ngoắc tay Tiểu Nguyệt nói:
“Tiểu Nguyệt tới, đây là cậu ta, dũng mãnh tướng quân Tư Mã Tuấn”.
Tiểu Nguyệt thật nhanh suy nghĩ gọi, đi tới cũng là chắp tay vái chào nói:
“Ra mắt Tư Mã tướng quân”.

Tư Mã Tuấn mâu quang chợt lóe, âm thầm quan sát tiểu nữ oa trước mắt, ngay cả xông lục nghệ thi hội, bị đông đảo danh sĩ sùng bái , trước mắt này là tiểu nha đầu xinh xắn đáng yêu , đúng là ngoài ý liệu của mình, cha của mình vì nàng mà không nhận đệ tử nữa, hơn nữa tuyên cáo toàn tộc , sau này toàn bộ Khánh An Đường đều thuộc về nha đầu này chấp chưởng, cái này gây tiếng vang lớn ở họ tộc Tư Mã , ai cũng biết Khánh An Đường là căn cơ của họ Tư Mã, tuy nói các nghề khác ở Tư Mã tộc cũng chiếm tỷ lệ rất lớn, bất quá dược liệu thủy chung vẫn là lời lớn hạng nhất, như vậy một vị trí trọng yếu, tại sao có thể cho một người khác họ, hơn nữa còn là cô gái , bết bát hơn còn là tiểu nha đầu sáu tuổi, này chẳng phải là loạn sao.

Nhưng mặc dù Tư Mã tộc mọi người có thể khuyên can đã ra hết, cũng không thể thuyết phục được phụ thân ngoan cố , này lễ bái sư vẫn phải tới, qua hôm nay ai cũng phải gọi nha đầu này một tiếng Thiếu chủ, Tư Mã Tuấn ánh mắt thâm ý quan sát, làm Tiểu Nguyệt âm thầm suy nghĩ, trong một tháng mình bái sư, đoán chừng bị toàn tộc Tư Mã, mà trước mắt là Tư Mã Tuấn này một đến ngăn trở phản đối, bất quá thì bọn hắn quá lo lắng, cho dù mình thành đệ tử của Tư Mã Chu , đối với thừa kế Khánh An Đường cũng không có hứng thú.

Mục tiêu của Tiểu Nguyệt là có cho mình một hiệu thuốc, phía trước là cửa hàng, …phía sau là ngôi nhà, tựa như biệt viện bất quá không cần lớn như vậy, đơn giản tiểu tứ hợp viện là được, trong viện có thể có một chút hoa cỏ dùng làm thuốc là được, còn có thể trồng một ít cây tử đằng, ở phía dưới hòng mát, trong sân đào một hồ nước nho nhỏ, như vậy mình có thể hái thuốc rất nhiều, quá loại này xuân có bách thu hoa , hè có gió mát đông có tuyết, nếu không có nhàn sự quan tâm đầu, chính là nhân gian hảo thời tiết không lo lắng cuộc sống, chẳng phải so với cuộc sống thần tiên sao.

Nghĩ đến chỗ này, Tiểu Nguyệt không khỏi len lén mỉm cười, Tư Mã Tuấn rõ ràng nhìn thấy tiểu nữ oa thất thần, không khỏi có chút mỉm cười, thật không rõ ý tưởng của phụ thân, như vậy thế nào lại coi trọng nha đầu này, mắt to vụt sáng, cái miệng nhỏ nhắn có chút bất mãn hơi chu, nhìn qua cũng là một tiểu nữ oa khả ái, Tư Mã Tuấn không khỏi cười thầm, mình đã vậy còn sớm mang danh lợi đặt trên người một đứa trẻ sáu tuổi, bây giờ hoang đường, rồi này ra nhu hòa đưa tay sờ sờ đầu Tiểu Nguyệt nói:
“Ngược lại cái nha đầu xinh đẹp, sau này có thể tới trong phủ ta chơi đùa, ta có nữ nhi bằng tuổi ngươi, nhưng là không có lợi hại như ngươi, đang học vỡ lòng ở Phong Hoa học viện đây.”
Ngô tiên sinh cười nói:
“ Đúng vậy! ái nữ của tướng quân cùng ca ca của nha đầu này học chung một chỗ đây.”

Tiểu Nguyệt không khỏi sửng sốt, là nữa! ca ca, ca ca nói qua trong lớp bọn họ có một tiểu nữ oa họ Tư Mã, đối với hắn rất là thân thiết, luôn là tỉ mỉ dậy hắn viết chữ, chẳng lẽ là vị nữ nhi này, đang suy nghĩ , Vân Tử xông nhẹ nhàng ngắt tay nhỏ bé của nàng, Tiểu Nguyệt nhìn thấy Kỷ Thanh Sơn cùng mẹ Lý Tố đi tới, ánh mắt Tiểu Nguyệt không khỏi nóng lên, thật nhanh chạy tới vọt vào ngực mẹ Lý Tố.

Lý Tố mẹ ôm thật chặt tiểu thân thể trong ngực, Kỷ thanh Sơn một bên cười ha hả, sắc mặt Vân Tử Xông không khỏi tối sầm lại, cho dù cuộc sống quá khứ của Tiểu Nguyệt kham khổ, nhưng là như vậy không chút nào che giấu thân tình, cuối cùng mình cả đời sợ là không có được, Lý Tố mẹ xóa đi khóe mắt đang rỉ nước của mình, quan sát thật kỹ thân thể tiểu nữ nhà mình, bất quá thời gian một tháng, phảng phất cao hơn chút, da trắng nõn, khuôn mặt mượt mà sáng bóng, tay nhỏ bé, đem tay nhỏ bé đặt trong lòng bàn tay mình, văn lộ nhẵn nhụi, xúc cảm mềm mại, có thể thấy so với ở bên cạnh mình thì tốt hơn nhiều.

Cả người quần áo cũng là dị thường tinh sảo, nơi đó nào còn có dã nha đầu chạy khắp núi đồi như điên, đây chính là cái tiểu thư khuê tú của quý tộc nhà cao cửa rộng, thật không biết nha đầu này vận cái gì, đối với những lời đồn đãi về Tiểu Nguyệt , hẳn là hai vợ chồng chưa từng nghe qua, bời vì các tiên sinh ở Phong hoa học viện cùng Tư Mã Chu nhất trí cảm thấy, thật không thể tưởng tượng nổi trí thông minh của một đứa trẻ sáu tuổi như Tiểu Nguyệt, nếu người biết quá nhiều đối với nha đầu này lớn lên sẽ bị ảnh hưởng, vì vậy nghiêm cấm chuyện thi thử kia đồn ra khỏi học viện, cho nên dù nội tình không ít người biết, bất quá cả dân chúng Nguyệt Thành không ai biết gì cả.

Đây là nỗi khổ tâm của Tư Mã Chu, cho nên vợ chồng Kỷ Thanh Sơn thủy chung coi là thần tiên phù hộ, nhà mình năm nay liên tiếp gặp chuyện tốt, cũng là không quá để ý Tiểu nguyệt mang theo biến hóa, Hồ Tử mặc dù đang ở Phong hoa học viện đi học, bất quá cũng là người có thần kinh phi thường, đối với thân muội muội mình thành truyền thuyết kỳ tài, mặc dù có chút nghi ngờ, bất quá trong hưng phấn thì những thứ kia cũng không đáng để nghi ngờ , đã sớm ném tới gáy đi, không hiện tại không thể gọi là Hồ Tử, người ta hôm nay có đại danh, gọi Kỷ Thần Tinh, thật cùng hình tượng Hồ Tử không quá khác.

Bất quá cũng không tệ lắm, ít nhất rất êm tai, bất kể Kỷ Thần Tinh hay là Hồ Tử, đều là cái tuyệt đối muội khống, Tiểu Nguyệt từ lòng mầu thân, lảm nhảm càu nhàu, nhìn sang phía sau hai người hỏi:
“Ca ca đâu, sao không tới đây, hôm nay không phải là nghỉ phép ở Phong Hoa học viện sao?”
Kỷ Thanh Sơn yêu thương sờ sờ gương mặt nhỏ nhắn phấn nộn của nữ nhi nói:
“ Không nên gấp gáp, tới nữa phía sau, vừa mới nhìn thấy cùng một tiểu nữ oa nói chuyện đấy”.

Tiểu Nguyệt không khỏi hiện lên nụ cười, dư quang liếc mắt một cái phía sau Tư Mã Tuấn, thầm nghĩ không phải là nữ nhi nhà hắn đi, Hồ Tử nói ở lớp vỡ lòng trừ tiểu nữ oa Tư Mã không ai nói chuyện cùng hắn, nghĩ tới chỗ này trong lòng Tiểu Nguyệt có chút chua xót, cho dù Vân Tử xông ra mặt cũng chỉ đảm bảo học vỡ lòng không bị khi dễ, nhưng là cái loại khi dễ về cấp bậc đó đã là từ trong xương tủy rồi, đoán chừng cũng là chịu khổ sở, tựa như ánh mắt biểu muội Vân Tử Xông nhìn mình.

Nhìn cha mẹ một cái rõ ràng trở lên nhẹ nhòm vui vẻ rất nhiều, Tiểu Nguyệt âm thầm giãn chân mày, dù sao được mất thường thường cùng tồn tại, tin tưởng có kiến thức phong phú , Hồ Tử sớm muộn cũng tìm được phương hướng cho mình, ít nhất mạnh hơn so với hình tượng một thợ săn trong núi , đang suy nghĩ Hồ Tử lớn giọng kêu lên:
“ Đại Nha! Đại Nha! Ca ca tới”.

Tiểu Nguyệt không khỏi âm thầm để ý, cái tên này mình thường cải chính Hồ Tử vô số lần, còn là đổi không tới, nhớ Hồ Tử lần đầu tiên biết tin tức lên tìm mình thượng trung cấp ở phong hoa học viện, hô to đích danh Đại Nha, Tiểu Nguyệt thật muốn thời gian quay lại, khi hắn còn chưa mở miệng , gõ cho hôn mê luôn, Tiểu Nguyệt thật nhanh xoay người , làm bộ như không thấy được Hồ Tử, lại đối diện Vân Tử Xông khuôn mặt tươi cười, Tiểu Nguyệt liếc hắn một cái, thầm nghĩ tên ngươi dễ nghe, thân ảnh Hồ Tử thật nhanh vào trung đình theo sau là một cô bé, mắt phượng hai búi tóc sơ,mặc một bộ màu hông nhạt quần rất đẹp, trong mắt long lanh dị thường khả ái, nhìn thấy Tiểu Nguyệt tròng mắt sáng lên, làm cho Tiểu Nguyệt một thân nổi da gà, luôn có loại dự cảm , cái này tiểu nữ oa là một đại phiền toái, quả nhiên, sau này cuộc sống chứng minh , nha đầu này thật đúng là cái đại phiền toái vĩnh viễn không thể bỏ rơi, dĩ nhiên đây là nói sau.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s