Vương gia ta biết sai rồi chương 36

Chương 36:Võ lâm đại hội 6

Đem Tiểu Tinh đỡ đến trên giường nằm xuống, Hàn Nguyệt Nguyệt đem ngân châm tiêu độc cất kỹ”Các ngươi lưu lại chiếu cố Tiểu Tinh” , “Tiểu thư, ngươi không sao chứ?” Như Họa Như Tuyết có chút lo lắng, tiểu thư sắc mặt có phần trắng xanh. Hàn Nguyệt Nguyệt uống vào chén nước, thuận thuận khí, “Không có việc gì, nghỉ ngơi một chút thì tốt rồi, các ngươi tại đây chiếu cố Tiểu Tinh” . Nàng cũng không thể đảm bảo cừu nhân của Tiểu Tinh có còn ở thôn trang hay không, hiện tại Tiểu Tinh tung tích bị lộ, khó tránh khỏi sẽ có người tìm tới cửa.

Hàn Nguyệt Nguyệt đem cái hòm thuốc cất kỹ, ra khỏi phòng, Mạnh Dịch Vân nhìn thấy lập tức đi tới”Nguyệt Nguyệt, không có việc gì đi” , Hàn Nguyệt Nguyệt ngẩng đầu đối Mạnh Dịch Vân lộ ra mặt tươi cười”Không có việc gì ” , thấy sắc mặt Hàn Nguyệt Nguyệt không tốt, Mạnh Dịch Vân dơ tay sờ sờ trán nàng , mỗi lần đều đem chính mình làm thành như vậy, cứu người không cứu tốt, chính mình trước hết không xong.

“Ngươi làm gì?” , Mạnh Dịch Vân đột nhiên đem Hàn Nguyệt Nguyệt chặn ngang ôm lấy, Hàn Nguyệt Nguyệt giật mình, “Trở về phòng nghỉ ngơi” , Mạnh Dịch Vân không để ý quả đấm của nàng , nhấc chân hướng phòng nàng đi đến.

Đem Hàn Nguyệt Nguyệt đặt ở trên giường, lấy cái hòm thuốc để qua một bên, kéo chăn đắp kín, vốn là mệt chết đi , Hàn Nguyệt Nguyệt mặc kệ Mạnh Dịch Vân, nhắm mắt lại đã ngủ, Mạnh Dịch Vân thấy nàng thiếp đi, khép cửa ra khỏi phòng.

Không biết qua bao lâu, Hàn Nguyệt Nguyệt mở to mắt, chống thân thể ngồi dậy, nhìn bên ngoài, trời sáng rồi mà không ai kêu nàng, xuyên hài xuống giường, phủ thêm y phục hướng phòng Tiểu Tinh đi đến, “Tiểu thư” , Như Họa vừa thấy nàng tới, lập tức tới nghênh tiếp, Hàn Nguyệt Nguyệt đi đến bên giường, Tiểu Tinh mở to mắt”Tiểu thư” , “Khỏe chưa?” , Như Họa mang cái ghế đến bên giường cho Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi xuống, “Tốt hơn nhiều” , tiểu thư y thuật kia cũng không phải là để làm đẹp , trải qua tối hôm qua, cảm giác chính mình tốt hơn nhiều.

Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi xuống, lại xem mạch cho Tiểu Tinh , coi như bình thường, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian thì tốt rồi, Hàn Nguyệt Nguyệt đem tay Tiểu Tinh thả lại trong chăn”Người cố gắng nghỉ ngơi, vài ngày có thể tốt, những người đó ngươi không cần lo lắng” . Tiểu Tinh vẻ mặt tự oán , nếu không phải mình, cũng sẽ không cho tiểu thư mang đến phiền toái”Tiểu thư” , Hàn Nguyệt Nguyệt cười cười, thời điểm Tiểu Tinh vừa mới bắt đầu cùng nàng , nàng lại muốn bảo vệ nàng ấy an toàn , “Không có việc gì, nghỉ ngơi đi” .

“Tiểu thư, ta giúp ngươi rửa mặt chải đầu” , Như Họa thấy Hàn Nguyệt Nguyệt chỉ khoác áo khoác, tóc không chải, đứng ở phía sau nhắc nhở đến, Hàn Nguyệt Nguyệt gật gật đầu, về phòng rửa mặt chải đầu.

“Tiểu thư, ăn điểm tâm đi” , Như Tuyết đem thức ăn mang đến phòng Hàn Nguyệt Nguyệt , Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi vào bên cạnh bàn, ăn xong bữa sáng, “Vương gia đi đâu ?” , vừa rồi liền thấy được Mạnh Dịch Vân.

Như Tuyết cầm chén đũa cất kỹ, một bên trả lời Hàn Nguyệt Nguyệt nói”Tiểu thư, hôm nay là trận chung kết a, Vương gia sáng sớm liền đi xem thi đấu ” , Hàn Nguyệt Nguyệt mới nhớ tới, Đúng vậy a, hôm nay đúng là tuyển ra Võ Lâm minh chủ .”Như thế nào không gọi ta dậy” , nàng còn nhớ rõ đáp ứng Đông Phương Trí đi giúp hắn cổ vũ a, hiện tại đã trễ thế này, không biết có kịp không .

“Vương gia nói để cho tiểu thư ở trong viện nghỉ ngơi, vẫn để cho Hắc Ưng ở lại” , Như Họa ở một bên nói đến, Vương gia đối tiểu thư cũng thật tốt.

Nha hoàn của người nào a, như thế nào luôn nghe Mạnh Dịch Vân , Hàn Nguyệt Nguyệt có chút buồn bực, “Như Họa, ngươi lưu lại chiếu cố Tiểu Tinh, ta cùng Như Tuyết đi xem trận thi đấu ” , nếu Mạnh Dịch Vân lưu Hắc Ưng lại, bên này sẽ không có gì nguy hiểm.

“Tiểu thư ~” Như Họa còn đang tại mặt sau oán giận, vì cái gì không mang theo nàng, nhưng là Hàn Nguyệt Nguyệt cùng Như Tuyết đã ra khỏi phòng, hai người hướng trận đấu đi đến. Vòng qua bên cạnh đài chủ tịch đi đến ghế tựa ngồi xuống, Mạnh Dịch Vân thấy Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi ở bên cạnh, lập tức hỏi” Sao lại đến đây? Không phải bảo ngươi nghỉ ngơi sao?” Hàn Nguyệt Nguyệt không thấy Mạnh Dịch Vân, ánh mắt quét về phía phía dưới, không biết Đông Phương Trí lên sân khấu chưa, “Không có việc gì , Đông Phương Trí lên đài chưa?” , Mạnh Dịch Vân trong lòng có phần không thoải mái, chính mình kêu nàng nghỉ ngơi không nghe, chạy tới không để ý tới hắn còn hỏi nam nhân khác.

Lạnh lùng mở miệng nói đến, “Không có” . Hàn Nguyệt Nguyệt một lòng chỉ chú ý đến trận thi đấu , không chú ý tới Mạnh Dịch Vân biến hóa.

Mấy trận qua đi, rốt cục nhìn đến Đông Phương Trí lên đài , không nghĩ tới Đông Phương Trí võ công cao như vậy, vậy mà có thể đả bại Hải Sa Bang bang chủ, xem ra hấp dẫn a.

Nếu là Đông Phương Trí lên làm Võ Lâm minh chủ, nàng lại có một bằng hữu cứng rắn ở phía sau hậu truường, bất quá cũng ngẫm lại, dù sao Đông Phương Trí còn trẻ, nếu đánh thắng , mọi người cũng không nhất định phục hắn.

Thật không thể như ý Hàn Nguyệt Nguyệt, bởi vì Đông Phương Trí bị bang chủ Côn Luân phái đả bại . Thấydiễn trò không có xem đầu, Hàn Nguyệt Nguyệt nương đến ghế tựa, nàng mới không có hứng thú xem những lão nhân đánh nhau a.

Để cho đến sau cùng tranh đoạt vị trí Minh Chủ lại nhìn, quay đầu ngắm ngắm Mạnh Dịch Vân, vẫn lại là mặt không chút thay đổi nhìn trận đấu, hắn liền không cảm thấy được nhàm chán sao? Đều đã nhìn lâu như vậy, Hàn Nguyệt Nguyệt đưa tay đến phía dưới bàn vụng trộm lôi kéo ống tay áo Mạnh Dịch Vân , Mạnh Dịch Vân quay đầu lại, “Có phải có chỗ nào không thoải mái?” , Hàn Nguyệt Nguyệt lắc đầu, thân thể hướng Mạnh Dịch Vân bên cạnh méo mó”Người nào chính là Võ Lâm minh chủ a?” , đánh một hồi lâu như vậy, không biết khi nào thì mới kết thúc.

“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, vẫn lại là Diệp Nhất Phàm” , còn có thể tiếp tục kế nhiệm? Hàn Nguyệt Nguyệt cảm thấy kỳ quái, thấy Mạnh Dịch Vân lại hướng trận đấu , Hàn Nguyệt Nguyệt không thú vị quay đầu lại.

Buổi chiều, Hàn Nguyệt Nguyệt trực tiếp không đi, để cho Mạnh Dịch Vân trở về hỏi kết quả là được, vốn cho rằng lần này có thể nhìn thấy cái gì tuyệt thế võ công, không nghĩ tới như vậy nhàm chán, xem ra chính mình không thích hợp hồ hỗn trên giang , vẫn là trở về kiếm tiền vui vẻ hơn nhiều, hiện tại Thiên Hương lâu đã ổn định , lại có Tư Tư cùng Như Song quản, chính mình căn bản không cần quan tâm, hiện ngẫm lại sẽ làm them cái gì, tiền bạc vĩnh viễn cũng không ngại nhiều .

Ngủ buổi chiều , Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi dậy, không nghĩ tới trời đã tối đen, ngủ lâu như vậy như thế nào cũng không ai kêu. Rời giường mặc quần áo, đem tóc buộc đơn giản buông xuống ở một bên, buổi tối khuya quấn tóc phiền toái.

“Mạnh đại ca, vị trí Minh Chủ là ai?” Hàn Nguyệt Nguyệt vừa đi đến phòng khách, thấy Mạnh Dịch Vân ngồi ở bên trong, lập tức đi vào. Mạnh Dịch Vân nghe được thanh âm của Hàn Nguyệt Nguyệt, ngẩng đầu, “Là Diệp Nhất Phàm” , không có vượt ra ngoài dự kiến của hắn , Hàn Nguyệt Nguyệt biết kết quả, ngồi vào một bên, “Hắn võ công cao như vậy a?” ,liên tiếp hai năm đều làm Minh Chủ, xem ra thực lực không thể coi thường a. Mạnh Dịch Vân gật gật đầu, Diệp Nhất Phàm võ công ở trên giang hồ coi như có thể, chủ yếu đích thị tính tình, tính cách con người của hắn đều đã thắng một nửa.

“Chúng ta đây khi nào thì trở về?” Võ lâm đại hội kết thúc, bọn hắn cũng cần phải trở về, này một chuyến đi này nhanh đã hai tháng , không biết thôn trang có việc gì hay không.

Mạnh Dịch Vân đặt chén trà xuống, nhìn về phía Hàn Nguyệt Nguyệt”Nguyệt Nguyệt, theo ta về kinh thành không được sao?” , hắn nghĩ muốn lập tức trở về thành thân , như vậy bọn hắn không cần tách ra đi. Hôm nay đại hội kết thúc, hắn nghĩ đến chính mình trở lại kinh thành còn có rất nhiều chuyện muốn xử lý, mà Nguyệt Nguyệt khẳng định phải về Tứ Phương thành, như vậy hai người không biết bao lâu mới có thể gặp lại, cho nên hắn nghĩ muốn đem Nguyệt Nguyệt cùng về kinh thành, dù sao bọn hắn sớm hay muộn đều phải thành thân, vì sao không sớm chút.

“A?” Hàn Nguyệt Nguyệt có phần phản ứng không kịp, đi kinh thành để làm chi, nàng còn muốn trở lại Tứ Phương thành tính thêm chuyện làm ăn a.”Theo ta về Vương Phủ” , Mạnh Dịch Vân nói đến. Hàn Nguyệt Nguyệt có phần sửng sốt, về Vương Phủ? Hẳn không nhanh như vậy đi, nàng tuy cũng không muốn hai người tách ra, nhưng là thế này thì phát triển thật sự quá nhanh , thật tình nàng không nghĩ muốn lập gia đình sớm như thế, quá tháng Tám nàng mới mười bảy, tại hiện đại còn chưa trưởng thành a.

Nhưng là Mạnh Dịch Vân không có nghĩ như vậy, nữ tử mười sáu tuổi là có thể lập gia đình, Nguyệt Nguyệt tuổi đã mười bảy, thành thân , hắn liền có lý do giữ nàng tại bên người.

“Có thể quá sớm hay không?” , Hàn Nguyệt Nguyệt thật cẩn thận hỏi, nàng còn không có làm tốt tư tưởng chuẩn bị a, thành thân? Quá xa xôi .

Mạnh Dịch Vân sắc mặt có chút không tốt, chẳng lẽ Nguyệt Nguyệt không nghĩ muốn gả cho hắn? Còn có cho tới hôm nay nàng vi Đông Phương Trí kích động như thế, trong lòng lại càng không thoải mái, Hàn Nguyệt Nguyệt cảm thấy được Mạnh Dịch Vân không thích hợp, chính mình lại trêu chọc hắn sinh khí.

“Ta là nói, có thể một thời gian nữa, ta nghĩ muốn về Tứ Phương thành một chuyến” , người này thực trêu chọc không thể nào.”Muốn bao lâu?” , Mạnh Dịch Vân hỏi, hắn chưa bao giờ khẩn cấp quá như vậy, hắn nghĩ muốn lập tức đem Hàn Nguyệt Nguyệt trói đến bên người mang về kinh thành đi, sau đó hướng thiên hạ tuyên bố nàng là nữ nhân của hắn Mạnh Dịch Vân , nếu là dám có chủ ý với nàng liền trước suy nghĩ chính mình.

Hàn Nguyệt Nguyệt nghĩ nghĩ, đương nhiên là càng lâu càng tốt, nhưng là ngoài miệng không dám nói, hiện tại đều đã trung tuần tháng ba , trở về muốn hơn mười ngày, không sai biệt lắm tháng Tư mới có thể trở lại Tứ Phương thành, công việc buôn bán nếu muốn ổn định, ít nhất mất nửa năm đi, tính xong thời gian, cẩn thận nhìn về phía Mạnh Dịch Vân”Cuối năm như thế nào?” , dù sao đến lúc đó thuận tiện có thể đi xem ông nội.

Hơn tám tháng, Mạnh Dịch Vân sắc mặt càng ngày càng xấu, Hàn Nguyệt Nguyệt lập tức đứng dậy đến phía sau Mạnh Dịch Vân , hai tay ôm cổ Mạnh Dịch Vân , vùi đầu tại gáy hắn, làm nũng nói đến”Ta đảm bảo cuối năm nhất định sẽ đi kinh thành , nếu ta cuối năm không đi, ngươi có thể phái người tới bắt ta có được hay không ~” , thấy bộ dạng này của Hàn Nguyệt Nguyệt , tâm tình của Mạnh Dịch Vân tốt hơn rất nhiều.

Thấy Mạnh Dịch Vân không có động tĩnh gì, cho rằng hắn còn đang sinh khí, còn nói đến”Có được hay không ? Uh`m ~” , khí tức nóng hầm hập thổi tới cổ Mạnh Dịch Vân lại thêm thanh âm khó hiểu kia của Hàn Nguyệt Nguyệt , trong lòng lại càng ngứa . Mạnh Dịch Vân một tay kéo nàng ngồi vào trên đùi của mình, Hàn Nguyệt Nguyệt đối với hành động thình lình xảy ra đã giật mình, bất quá rất nhanh phản ứng kịp, đưa tay ôm chặt cổ Mạnh Dịch Vân .

Mạnh Dịch Vân thấy người trong lòng yểu điệu, không biết kế tiếp nên làm như thế nào, Hàn Nguyệt Nguyệt thấy bộ dáng Mạnh Dịch Vân , cười cười, hiện tại là ở phòng khách, cửa đều mở ra , nếu như bị người ta nhìn đến, còn không biết nghĩ như thế nào a.

Đem miệng tiến đến bên tai Mạnh Dịch Vân , nhỏ giọng nhắc nhở đến”Đây là phòng khách” , nghe được nàng nói, Mạnh Dịch Vân mới phản ứng kịp, ôm lấy Hàn Nguyệt Nguyệt hướng bên ngoài bay đi.

Hàn Nguyệt Nguyệt trốn ở trong lòng Mạnh Dịch Vân cười khanh khách, nàng liền thích đùa với bộ dáng này của Mạnh Dịch Vân , Hắc Ưng thấy gia nhà mình ôm Hàn Nguyệt Nguyệt tiêu thất ở trong đêm đen, thức thời dừng lại bước chân, hộ chủ cũng phải nhìn thời gian, gia lúc này khẳng định không nghĩ muốn nhìn đến hắn xuất hiện.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s