Vương gia ta biết sai rồi chương 24

Chương 24: Độc Nhân 1

Chậm rãi đi nửa tháng sau, đến Ly thành Hàn Nguyệt Nguyệt nổi lên dũng khí chạy tới Mạnh Dịch Vân đàm phán.”Mạnh đại ca, chúng ta có thể ở trong này nghỉ ngơi vài ngày?” Dù sao đã đến Ly thành, lại đi hơn mười ngày là có thể đến Hoàng Sơn, thời gian còn kịp, nàng không nghĩ muốn lấy mạng nhỏ của mình để đùa, mỗi ngày ở trong xe ngựa hoảng sợ , từ từ cả thân thể đều nhanh rã rời .

Mạnh Dịch Vân thấy Hàn Nguyệt Nguyệt mỗi lần xuống xe đều là một bộ dáng cực kỳ mỏi mệt, tâm không đành lòng lại hành hạ nàng, ” Được, dù sao thời gian còn sớm, chúng ta nghỉ ngơi vài ngày” , nghe được Mạnh Dịch Vân tuyên bố, Hàn Nguyệt Nguyệt vô cùng kích động. Lần này hành trình để cho nàng thâm sâu cảm nhận được, về sau đi xa vẫn lại là một người là tốt,ban ngày ngủ , buổi tối đi, lại làm việc nhanh tốn ít thời gian , mà còn không cần chịu tội như vậy, không giống hiện tại mỗi ngày một đám người ở trong xe ngựa hoảng.

“Mạnh đại ca, ngươi thật tốt quá, rốt cục có thể ngủ nướng ” , Hàn Nguyệt Nguyệt đi đến bên cạnh Mạnh Dịch Vân , hung hăng nịnh nọt vuốt mông ngựa, bất quá Mạnh Dịch Vân cực kỳ hưởng thụ.

“Đi thôi, trước đi vào ăn cơm” , Hàn Nguyệt Nguyệt đi theo Mạnh Dịch Vân vào khách điếm, Ly thành rất lớn, người cũng nhiều, cho nên cực kỳ náo nhiệt, khách điếm người đến người đi , buôn bán rất đắt hàng, dù sao toàn bộ có Hắc Ưng làm, Hàn Nguyệt Nguyệt chủ tớ mấy người cứ nghe người ta an bài là được, mừng rỡ thoải mái.

Hàn Nguyệt Nguyệt mới vừa đi tới cửa, bên trong liền có một người vọt ra, Hàn Nguyệt Nguyệt chưa kịp tránh ra, đã bị đụng vào , may mắn Tiểu Tinh động tác nhanh, mới không ngã trên mặt đất, “Không có mắt a” , đối với người va chạm với tiểu thư nhà mình , mấy người Tiểu Tinh một điểm cũng không khách khí.”Thực xin lỗi, thực xin lỗi” , người nam tử va vào Hàn Nguyệt Nguyệt trên lưng vác bao đồ, cũng hẳn là tới ở trọ , cũng không ngẩng đầu, chỉ nói hai câu thực xin lỗi, liền vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, “Người này sao lại thế này?” , “Thôi, có lẽ người ta có việc gấp” , dù sao mình không có việc gì, Hàn Nguyệt Nguyệt cũng chẳng muốn so đo, lôi kéo Tiểu Tinh vào khách điếm.

Ly thành là Hàn Nguyệt Nguyệt lần thứ hai tới, lần đầu tiên là thời điểm Thiên Hương lâu khai trương. Thiên Hương lâu che kín tất cả các thành lớn của Đại Khánh , Ly thành này tự nhiên cũng không ngoại lệ, chỉ là từ khi khai trương qua đi, vẫn là Tư Tư cùng Như Song quản, nàng cũng chưa đến đây, hiện tại vừa vặn có cơ hội, tự nhiên là muốn đi chiếu cố điếm của chính mình .

Hàn Nguyệt Nguyệt đi đến đối diện Mạnh Dịch Vân ngồi xuống, uống chén trà, “Mạnh đại ca, chúng ta đổi chỗ ở có được hay không?” , Mạnh Dịch Vân đặt chén trà xuống, nhìn về phía Hàn Nguyệt, “Không thích khách điếm này?” Tứ Hải khách điếm này là khách sạn lớn nhất, Hàn Nguyệt Nguyệt chẳng lẽ không mãn ý?”Không phải, dù sao Ly thành không phải cũng có một nhà Thiên Hương lâu sao? Chúng ta đi ở kia là được” , ở trong nhà của mình thoải mái , mà còn đồ ăn hợp khẩu vị mình, lại thêm nữa tiết kiệm tiền, có nơi có thể ở, cần gì phải lãng phí.

“Ta ngược lại là đã quên, ngươi là lão bản Thiên Hương lâu ” , Mạnh Dịch Vân tùy tiện, ở kia đều có thể, nếu Hàn Nguyệt Nguyệt đề xuất, hắn cũng không cự tuyệt .

“Ta chỉ là lão bản trên danh nghĩa mà thôi” , Mạnh Dịch Vân cười cười, kêu Hắc Ưng chuẩn bị, đoàn người lại hướng Thiên Hương lâu xuất phát. Hiện tại là chạng vạng, trên đường đã bắt đầu náo nhiệt, Như Họa Như Tuyết một đường không ngừng vén màn xe lên nhìn bên ngoài.

“Tiểu thư, Ly thành so với Tứ Phương thành náo nhiệt hơn” , hai nha đầu nhìn bên ngoài mặt rộn rạo. Thiên Hương lâu ở ngay đoạn đường phồn hoa của Ly thành, rất dễ tìm, đoàn người đến cửa Thiên Hương lâu xuống xe, lập tức có tiểu nhị tiến lên chiêu đãi.

Đem xe ngựa giao cho tiểu nhị, mấy người đi vào bên trong, đại đường bàn đều đã ngồi đầy người, Hàn Nguyệt Nguyệt trong lòng cao hứng, thật giống như nhìn đến bạc trắng bóng đang hướng túi mình bay đến.

“Khách quan, trên lầu mời” , theo tiểu nhị dẫn dắt , vài người đến phòng Hà viên.”Phòng chữ Thiên không còn nhã gian sao?” , Hàn Nguyệt Nguyệt không thích nhiều người, nơi này cách âm hiệu quả không phải tốt, mà cách vách đều có người.

“Còn có Đông cư, khách quan muốn đổi sao?” , tiểu nhị tự nhiên nhìn ra vài người Hàn Nguyệt Nguyệt là khách quý, đắc tội không được, cho nên thật nhiệt tình chiêu đãi.”Mang chúng ta đi Đông cư đi” , tất cả Thiên Hương lâu thiết kế đều là một kiểu , cho nên Thiên Hương lâu ở Ly thành tự nhiên giống Tứ Phương thành .

Hàn Nguyệt Nguyệt đặc biệt đem từng mặt sau của Thiên Hương lâu làm tiểu viện, thuận tiện tới khi đó có chỗ ở, bình thường Tư Tư cùng Như Song tới làm việc đều là ở hậu viện .

“Tiểu thư, chúng ta đi an bài chỗ ở” , ăn cơm hạ nhân tự nhiên không thể cùng chủ tử , cho nên Hắc Ưng cũng cùng Tiểu Tinh lui xuống, Đông cư cũng chỉ còn lại Hàn Nguyệt Nguyệt cùng Mạnh Dịch Vân .

Tiểu Tinh tìm đến chưởng quầy nói nguyên nhân tới, chưởng quầy biết ông chủ đến, tự nhiên thật cao hứng đi an bài. Ông chủ đúng là chỉ có thời điểm khai trương tới, cách đây đã hai năm , hôm nay đột nhiên đến không biết vì chuyện gì, xem ra hắn phải cẩn thận một chút, chọc giận ông chủ, hắn cũng không có trái cây ăn.

Bởi vì chạng vạng khách khá nhiều, tất cả mọi người không nhàn rỗi, tìm không thấy người dọn dẹp hậu viện, không có biện pháp, chưởng quầy đành phải tự thân đến trên đường cái tìm bốn người làm việc tạm thời, đem hậu viện tổng vệ sinh một lần, càng làm gia cụ trà , bởi vì thời gian không đủ, chẳng thế thì chưởng quầy khẳng định còn có thể đem rèm trong phòng cũng đổi mới .

Tiểu Tinh mang theo Như Họa Như Tuyết còn có Hắc Ưng đến hậu viện ăn cơm, thấy chưởng quầy dáng vẻ chân chó , tất cả lắc đầu. Ăn uống no đủ, mấy cái nha đầu mới đi chuẩn bị phòng cho Hàn Nguyệt Nguyệt , nước ấm, y phục, Hàn Nguyệt Nguyệt ăn cơm trở về có thể tắm rửa nghỉ ngơi.

“Như thế nào, miệng không có khẩu vị ?” , Hàn Nguyệt Nguyệt chỉ vào đầy bàn thức ăn hỏi Mạnh Dịch Vân, đây chính là tất cả đồ ăn của Thiên Hương lâu đều đã kêu lên một phần, mặc dù có điểm lãng phí, nhưng Hàn Nguyệt nguyệt vì có thể thể hiện ra phong độ chủ nhân , cho nên liền kêu tiểu nhị đều mang lên.

“Nguyệt Nguyệt, ngươi mời đầu bếp ở đâu , tay nghề không sai” , Mạnh Dịch Vân nếm vài món, quả thật không sai, hương vị cũng cực kỳ đặc biệt. Nghe được mạnh Dịch Vân khích lệ, Hàn Nguyệt Nguyệt cười cười, lại chỉ vào một cái bàn khác, ” Nếm thử cái này?” , những thứ này đều là nàng triệu tập đến Tứ Phương thành huấn luyện hai tháng mới có thể lên tốp , dựa theo nàng cung cấp thực đơn cách làm, tuy nhiên không thể đạt tới hiệu quả như nàng mong muốn, bất quá cũng đã không sai .

“Này đậu hủ rất non” , Mạnh Dịch Vân nếm xong, cảm thấy được trong cung đầu bếp bất quá cũng như vậy.

“Những thứ này đều là ta nghĩ ra ” , Hàn Nguyệt Nguyệt cực kỳ tự hào nói về công lao của mình trước Mạnh Dịch Vân, nàng cảm thấy được món ăn nơi này quá đơn giản, mà hương vị cũng không như thế nào, cho nên nàng mới tìm được cách làm giàu này. Nơi này có rất nhiều đồ ăn, địa phương khác đều là không có , , hẳn là thời đại này là độc nhất vô nhị.

“Không nghĩ tới ngươi y thuật rất cao, ngay cả nấu ăn cũng kỹ càng” , hắn vẫn cảm thấy Hàn Nguyệt Nguyệt thật đúng là kỳ nữ , tuổi còn trẻ, y thuật kỹ càng, mà còn việc buôn bán thủ đoạn cũng là tinh thông, trong khoảng thời gian này ở chung , hắn càng ngày càng muốn thưởng thức Hàn Nguyệt Nguyệt .

Hàn Nguyệt Nguyệt chìa tay gắp khối sườn xào chua ngọt để vào trong bát”Cùng Mạnh đại ca so sánh , Nguyệt Nguyệt những thứ này đáng gì, Mạnh đại ca cũng đừng đùa cợt ta ” , cái khác không nói, nam bắc những ngân hàng tư nhân đều lớn gấp bội so với tửu lâu của nàng, chính mình cùng người ta so sáng quả thực là chín trâu mất sợi lông – không đáng kể.

“Mạnh đại ca, nói đến ta còn nợ ngươi bạc a, nếu không ta bây giờ còn ngươi?” , Hàn Nguyệt Nguyệt đột nhiên nhớ tới ba năm trước đây kêu Tiểu Tinh lấy lệnh bài kia đi rút khoản tiền, vốn là muốn có tiền sau lập tức trả, nhưng là kéo dài tới hiện tại cũng chưa trả lại.

“Thiếu bạc ta? Nguyệt Nguyệt khi nào mượn của ta, chúng ta như thế nào không nhớ rõ?” , Mạnh Dịch Vân dừng lại động tác, hắn tất nhiên là biết Hàn Nguyệt Nguyệt lấy lệnh bài kia rút khoản tiền, bất quá trên mặt giả bộ khó hiểu .

Hàn Nguyệt Nguyệt xấu hổ cúi đầu, “Ta cầm lệnh bài ngươi cho đến ngân hàng tư nhân , bất quá ta vốn định có tiền sau liền trả, không phải không cơ hội nhìn thấy Mạnh đại ca sao, hiện tại gặp được tự nhiên là phải trả.” Hàn Nguyệt Nguyệt nâng lên trời một bộ mặt thật sự cường điệu chính mình là thật sẽ trả bạc cho người.

Thấy bộ dáng Hàn Nguyệt Nguyệt, Mạnh Dịch Vân trên mặt mới giả bộ một bộ giải thích nghi hoặc “Nếu là ta đưa ngươi lệnh bài, ngươi lấy nó đó chính là của ngươi” , hắn cũng không nghĩ tới, Hàn Nguyệt Nguyệt ba năm qua cũng chỉ dựa vào lệnh bài lãnh quá ba vạn lượng bạc. Liền tính nếu lấy tiếp hắn cũng sẽ không hỏi đến, dù sao đã tặng người , người ta xử trí như thế nào là chuyện của người ta, chỉ cần không làm ảnh hưởng đến hắn là có thể .

“Kia làm sao có thể, tuy bạc không nhiều lắm, nhưng là liên quan đến vấn đề nhân cách , ta nói rồi phải trả liền nhất định sẽ hoàn” , nàng mặc dù thích bạc, nhưng là không thể vô duyên vô cớ chiếm tiện nghi của người, cái gọi là quân tử ái tài thủ chi hữu đạo( người quân tử xem trọng của cải nhưng để có của cải trước hết phải có đạo lý), nàng Hàn Nguyệt nguyệt quyết không là loại người này .

Mạnh Dịch Vân thấy bộ dáng thật sự của Hàn Nguyệt Nguyệt, cười cười, “Kia nếu nói như vậy, ngươi đem lợi tức cũng cùng tính một lượt đi” , a ~ cái gì, Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn về phía Mạnh Dịch Vân, coi như lợi tức? Nàng không nghĩ tới. Thật cẩn thận hỏi”Kia ba vạn lượng thêm ba năm lợi tức nữa là bao nhiều?” , Mạnh Dịch Vân tính tính, ” Theo chúng ta quan hệ mà nói, ta tính cho ngươi thấp nhất , ba vạn lương một năm ba mươi lượng, kia ba năm liền là ba vạn không trăm chín mươi lượng” , nhiều như vậy, Hàn Nguyệt Nguyệt tính toán, chín mươi lượng vẫn là thấp nhất , nàng như thế nào không biết ngân hàng tư nhân của Mạnh Dịch Vân lợi tức cao như vậy, sớm biết thế nàng liền đem bạc đến ngân hàng tư nhân của hắn trả cho rồi .

Lòng mặc dù rất đau, bất quá trên mặt Hàn Nguyệt Nguyệt vẫn lại là một bộ dáng đại lượng “Được, không phải là chín mươi lượng sao, ta hiện tại liền cho ngươi” Hàn Nguyệt Nguyệt chuẩn bị đứng dậy đến hỏi Hạ chưởng quầy hôm nay Thiên Hương lâu hiện tại vốn lưu động có bao nhiêu, không đủ mà nói lại đi ngân hàng tư nhân rút.

“Không vội, dù sao không tiện mang, Võ Lâm đại hội kết thúc ngươi đưa cho ta đi” , Mạnh Dịch Vân vốn định đùa Hàn Nguyệt Nguyệt , khoản tiền kia làm sao có thể lấy. Thấy bộ dáng suốt ruột của Hàn Nguyệt Nguyệt, đành phải lập tức tìm cớ.

“Vậy được rồi, Võ Lâm đại hội kết thúc ta trả lại ngươi” , Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi xong, tiếp tục tiêu diệt mỹ thực trên bàn , vẫn lại là đồ ăn nhà mình ngon nhất.

“Cái này sườn xào chua ngọt hương vị không đủ chính tông, còn có cái này đậu hủ chưa đủ giòn, còn có cái này mùi cá viên hương vị hơi kém, ngày nào đó có thời gian, ta tự mình xuống bếp làm cho ngươi nếm thử, cái gì kêu chính tông ” , Hàn Nguyệt Nguyệt ăn no , buông đũa xuống, chỉ vào đồ ăn trên bàn , như thế nào dạy nhóm người bọn hắn đều làm không ra hương vị giống như mình mong muốn.

” Được, có thể ăn vào thức ăn của lão bản Thiên Hương lâu tự mình làm , là vinh hạnh của ta” . Mạnh Dịch Vân vẫn bảo trì tư thế cao quý của mình là tư thế từ từ nhấm nháp thức ăn trên bàn.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s