Vương gia ta biết sai rồi chương 23

Chương 23: Minh Nguyệt sơn trang 5

Hàn Nguyệt Nguyệt đi theo phía sau Mạnh Dịch Vân , hai người thấy người phía sau theo không kịp đến đây mới dừng lại.”Mạnh đại ca, người theo chúng ta là ai?” Dám ở Minh Nguyệt sơn trang theo dõi bọn hắn, chẳng lẽ là Lục Phi Thiên?

“Là ai không quan trọng , hiện tại lại đi cấm địa nhìn xem” , bí mật tạo ra nhiều binh khí như vậy cũng không phải là chuyện đơn giản, tùy thời có khả năng uy hiếp được vương triều Đại Khánh , cho nên nhất định phải tra rõ ràng đứng sau lưng Lục Phi Hổ là ai, dám đánh thiên hạ của Mạnh gia hắn chỉ có đường chết.

“Lại vẫn đi? Những người đó võ công cao như vậy, người lại nhiều, lần trước không dễ dàng trốn thoát ” , Hàn Nguyệt Nguyệt lập tức nghĩ đến tình huống nguy hiểm tối hôm qua , lại thêm Mạnh Dịch Vân cánh tay bị thương, tỉ suất có thể trốn so với ngày hôm qua rất nhỏ.”Bọn hắn có lẽ dời địa điểm đi rồi , hiện tại trong sơn động không ai, nhìn xuống có thể có manh mối gì.” Hắn đã kêu Tần Minh âm thầm điều tra, nhưng là người sau lưng kia cực kỳ giảo hoạt, căn bản tìm không thấy manh mối gì, cho nên trước theo Lục Phi Hổ bên này xuống tay, xem có thể hay không có thu hoạch gì.

Hai người đến địa phương ngày hôm qua , Mạnh Dịch Vân đưa cho Hàn Nguyệt Nguyệt một cây đuốc, đi theo sau Mạnh Dịch Vân , theo cửa một cái sơn động đi vào, cửa động này so với cái động nàng vào hôm qua lớn hơn, mà còn gần, mới hôm qua nhìn đến địa phương làm nghề nguội hôm nay trên mặt đất còn có lưu lại ít than bụi, có thể là đi quá mau, không có kịp tiêu hủy.

Hàn Nguyệt Nguyệt đưa cây đuốc chiếu trong góc tường, phải gõ gõ trái đánh đánh, nhìn xem kia có mật đạo hay cánh cửa nào không, trước kia xem tivi đều diễn như vậy , chỉ chốc lát sau, quả nhiên tại một chỗ mặt tường không để mắt xuất hiện một cánh cửa nhô cao lên, đại khái khoảng 1m5 , Hàn Nguyệt Nguyệt lập tức quay đầu nói cho Mạnh Dịch Vân, “Mạnh đại ca, nơi này có cánh cửa” , Mạnh Dịch Vân đi đến bên cạnh Hàn Nguyệt Nguyệt , đưa tay đẩy đẩy, cửa không nhúc nhích.”Lui về sau” , Hàn Nguyệt Nguyệt lui về sau vài bước, Mạnh Dịch Vân một cước đá văng cửa gỗ nhỏ, thình thịch một tiếng, cửa mở, Hàn Nguyệt Nguyệt che miệng, tuy nhìn không thấy, nhưng khẳng định có tro bụi.

Mạnh Dịch Vân tay cầm cây đuốc chiếu chiếu bên trong, không phát hiện cơ quan gì, mới khom lưng đi vào, đem thạch động tìm một lần, đây là bọn hắn dùng để nghỉ ngơi , trừ bỏ ghế dựa , không có gì đặc biệt.

“Chúng ta ra ngoài tìm xem” , bên trong này không có phát hiện gì, nhưng là bọn hắn người nhiều như vậy, không có khả năng chỉ có một cái động này nghỉ ngơi, bên ngoài nhiều hang nhỏ như vậy, có lẽ sẽ tìm được manh mối. Hàn Nguyệt Nguyệt đi theo phía sau Mạnh Dịch Vân , rất sợ lạc mất nhau, nơi này nhiều động như vậy , vạn nhất đi nhầm liền phiền toái .

Quả nhiên tại lộ trình trước mặt lại phát hiện mấy cái động giống vừa rồi, trừ bỏ những thứ này thật đúng là không có gì .”Chúng ta ra ngoài đi” , những người này rất cẩn thận, không có lưu lại cái gì cho bọn hắn, kỳ thật Mạnh Dịch Vân cũng chỉ là tới thử thời vận mà thôi. Thình thịch”A ~” Mạnh Dịch Vân nghe được tiếng kêu của Hàn Nguyệt Nguyệt , lập tức quay đầu, “Làm sao vậy?” , Hàn Nguyệt Nguyệt sờ sờ trán, nước mắt đều nhanh chảy ra , đi ở phía trước cũng không nhắc nhở nàng một tiếng, Hàn Nguyệt Nguyệt đẩy tay Mạnh Dịch Vân ra. Giả vờ hảo tâm.

Mạnh Dịch Vân cực kỳ vô tội, hắn cái gì cũng không có làm a, thấy Hàn Nguyệt Nguyệt đụng vào trán, hắn chỉ là nhẹ nhàng giúp nàng nhìn xem có nghiêm trọng không mà thôi, chẳng biết tại sao bị Hàn Nguyệt Nguyệt hất tay ra. Hắn nào biết nàng nghĩ gì.

” Đừng nháo, nhẫn nhẫn, đi ra ngoài trước” , Mạnh Dịch Vân giữ chặt tay Hàn Nguyệt Nguyệt, xoay người ra ngoài, Hàn Nguyệt Nguyệt thử vài lần, tay bị kéo không rút trở lại được, trong lòng cực kỳ ủy khuất, chính mình đã bị thương, như thế nào một chút cũng không ôn nhu, như thế hung.

“Ta nhìn xem, có nghiêm trọng không” , ra khỏi cửa động Mạnh Dịch Vân dừng lại xoay người đẩy Hàn Nguyệt Nguyệt ra chỗ ánh sang cầm cây đuốc chiếu rọi xuống, chỉ thấy chỗ thái dương tím một chút . Tay Hàn Nguyệt Nguyệt được tự do, giật giật ngón tay, nắm chặt như thế đau chết , đối với động tác của Mạnh Dịch Vân , Hàn Nguyệt Nguyệt lui về sau một bước, hất tay hắn xuống , “Mạnh đại ca, nam nữ thụ thụ bất thân” , đối với lời nói Hàn Nguyệt Nguyệt đột nhiên toát ra , tay Mạnh Dịch Vân dừng lại giữa không trung.

Hàn Nguyệt Nguyệt cũng không biết tại sao mình có thể nói ra như vậy , nhưng là lại nghĩ , bọn hắn tuy quen thuộc, nhưng không đến mức này đi, nam chưa cưới nữ chưa gả , quả thật chú ý một chút, miễn cho bị người chiếm tiện nghi, thấy Mmạnh Dịch Vân nhìn chính mình không nói gì, Hàn Nguyệt Nguyệt cảm thấy được hai người như vậy cực kỳ xấu hổ.

Mạnh Dịch Vân bỏ tay xuống, không biết mở miệng như thế nào, hơn một tháng qua, hắn cảm thấy Hàn Nguyệt Nguyệt cực kỳ thoải mái, hai người ở chung cực kỳ tùy ý, hắn không chú ý đến phương diện lễ tiết nam nữ , đột nhiên bị Hàn Nguyệt Nguyệt nói ra một câu như vậy , thật là không biết phản ứng như nào mới tốt. Phục hồi tinh thần lại, Hàn Nguyệt Nguyệt sớm không thấy bóng người , không có biện pháp, chính mình đành phải hướng Minh Nguyệt sơn trang bay đi.

“Mấy ngày nay quấy rầy Lục trang chủ thanh tĩnh , chuyện bây giờ đã xong, bổn vương cũng nên cáo từ ” , sáng sớm Mạnh Dịch Vân cùng Hàn Nguyệt Nguyệt liền hướng Lục Phi Thiên chào từ biệt, Lục Thất Nguyệt nhận được tin tức, lập tức chạy tới đại sảnh”Vương gia như thế nào đi nhanh như vậy, không phải muốn ở năm sáu ngày sao?” Thấy lục Thất Nguyệt vội vội vàng vàng tiến vào, Lục Phi Thiên hơi nhíu mày, này tâm tư Thất Nguyệt Vương gia làm sao có thể không hiểu.”Sự tình xong xuôi, kia không thể tiếp tục quấy rầy ” , Lục Thất Nguyệt ra sức hướng Lục Phi Thiên nháy mắt, hi vọng mạnh Dịch Vân lưu lại.

“Vương gia đi thật xa tới đây, đáp lại trước ở thêm vài ngày, nào có quấy rầy chi” , Hàn Nguyệt Nguyệt thấy bộ dáng hai cha con , có phần không nói gì, các ngươi đều đã rõ ràng như thế , Mạnh Dịch Vân là một dạng hồ ly có thể nào nhìn không ra mục đích của các ngươi ? Mọi người đều đã từ chối không tiếp , cô nương gia nên rụt rè , như vậy đối lại , nam nhân làm sao có thể quý trọng.

“Tạ ơn ý tốt của trang chủ , chỉ là chúng ta vẫn còn chút việc cần xử lý ở chỗ khác, thật sự là đáng tiếc, lần sau có cơ hội nhất định ở lâu vài ngày” , Lục Thất Nguyệt vẻ mặt cầu xin nhìn Mạnh Dịch Vân, nàng rất không dễ dàng trông mong Mạnh Dịch Vân có thể tới một chuyến, mới hai ngày lại muốn đi .

Thấy mạnh Dịch Vân cố ý đi, Lục Phi Thiên cũng không còn lý do tiếp tục lưu “Nếu như vậy, kia Vương gia cùng Hàn cô nương một đường đi cẩn thận, Lục mỗ có chiêu đãi bất chu xin hãy tha lỗi” .

“Trang chủ khách khí ” , Lục Phi Thiên đưa bọn hắn ra khỏi cửa, lại cùng Mạnh Dịch Vân khách sáo vài câu mới trở về. Vài người chậm rì rì tiêu sái xuống thang đá, đi xuống dưới so với lên trên đơn giản rất nhiều, cho nên liền không người oán giận muốn dùng khinh công.

“Tiểu thư, xe ngựa chúng ta ở bên kia” , Tiểu Tinh chỉ vào xe ngựa ven đường, ánh mắt không mù đều có thể thấy, Tiểu Tinh lại vẫn lớn tiếng như vậy, Hàn Nguyệt Nguyệt trực tiếp hướng xe ngựa đi đến, từ buổi tối hôm qua trở về, Hàn Nguyệt Nguyệt cùng Mạnh Dịch Vân liền không nói qua một câu, đều là Hắc Ưng cùng Tiểu Tinh ở bên trong truyền lời.

“Tiểu thư, chúng ta hiện tại đi đâu a?” Lên xe ngựa, Như Họa vội vàng hỏi, Hàn Nguyệt Nguyệt lắc đầu, nàng cũng không biết đi đâu, đi theo Mạnh Dịch Vân đi là được. Đạt được câu trả lời của Hàn Nguyệt Nguyệt Như Họa cả người đều đã héo rút xuống, tiểu thư như thế nào một điểm cũng không quan tâm lộ trình, khoảng cách võ lâm đại hội còn có hơn một tháng, không đến mức sớm như vậy sẽ xuất phát đi. Các nàng kỳ thật cũng phát hiện tiểu thư cùng Vương gia là lạ , trước kia hai người gặp mặt nói nói cười cười, nhưng là từ sáng nay đến bây giờ, hai người một câu cũng chưa nói.

Nằm ở trong xe ngựa, Hàn Nguyệt Nguyệt có phần muốn đi ngủ, tối hôm qua mất ngủ, trời nhanh sáng mới ngủ một hồi, nhưng là sáng sớm Mạnh Dịch Vân lại đây thúc giục liền đi, trong lòng rất không thoải mái. Đúng là quay đầu nghĩ đến, bọn hắn không có quan hệ gì, người ta đường đường một Vương gia có thể đối với mình không sai , chính mình như thế nào để tâm vào chuyện vụn vặt như vậy, đắc tội với Mạnh Dịch Vân chịu thiệt đúng là mình, nghĩ thông suốt , trong lòng thư thái nhiều. Nhắm mắt lại đi ngủ mới là trọng yếu.

“Tiểu thư, xuống xe ” , Hàn Nguyệt Nguyệt là bị Như Tuyết đẩy tỉnh , mở tròng mắt, “Giờ nào ?” , Như Họa kéo Hàn Nguyệt Nguyệt, Như Tuyết chỉnh lại tóc, “Giờ ngọ a, Vương gia kêu người xuống xe” , Hàn Nguyệt Nguyệt do hai người cẩn thận sửa lại quần áo đầu tóc, được, mới vén rèm xe lên xuống xe. Là khách sạn, người đến người đi , Hàn Nguyệt Nguyệt đi vào khách điếm, chỉ thấy Mạnh Dịch Vân ngồi ở góc trên bàn. Hắn sinh khí? Trước kia Mạnh Dịch Vân đều là chờ nàng cùng đi , hôm nay vậy mà không đợi, có phải hay không tối hôm qua quá phận chút, người ta bất quá là quan tâm mình mà thôi.

“Mạnh đại ca, chúng ta trực tiếp đi Hoàng Sơn hay là đi nơi nào?” , Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi xuống, thấy hai người không nói lời nào không khí là lạ , trước hết mở miệng nói .”Không có việc gì , trực tiếp đi Hoàng Sơn , dù sao không vội, từ từ đi” , tối hôm qua Mạnh Dịch Vân trở về thật sự suy nghĩ tới câu nói kia của Hàn Nguyệt Nguyệt, Hàn Nguyệt Nguyệt là cô nương chưa lấy chồng, quả thật phải chú ý lễ tiết, bởi vì chuyện tối ngày hôm qua, nàng cho rằng Hàn Nguyệt Nguyệt sinh khí, cho nên không biết như thế nào mở miệng.

“Hiện tại mới mùng chín, còn có hơn một tháng a, có thể hay không quá sớm ?” , đi Hoàng Sơn tối đa cũng nửa tháng, nhanh cũng không có thể vội vàng đi như vậy.”Không còn sớm, chúng ta trên đường thả chậm chút, đầu tháng sau đến Hoàng Sơn là được” , Mạnh Dịch Vân bưng chén trà trên bàn lên, tiểu nhị mang đồ ăn ra , Hàn Nguyệt Nguyệt sớm đói bụng, cầm lấy chiếc đũa không khách khí bắt đầu ăn. Mạnh Dịch Vân từ nhỏ chịu lễ nghi, ăn cơm tới, đương nhiên là nhai kĩ nuốt chậm , thấy bộ dáng Hàn Nguyệt Nguyệt, lắc đầu.

“Mạnh đại ca, tối hôm qua thực xin lỗi” , Hàn Nguyệt Nguyệt ăn no, buông đũa xuống, là chính mình cố tình gây sự, nàng đối với hành vi của mình tất yếu giải thích, nàng sợ Mạnh Dịch Vân mang thù.

Mạnh Dịch Vân ngẩng đầu, thấy bộ dáng Hàn Nguyệt Nguyệt , trả lời đến”Là ta lỗ mãng , hôm nay tại đây nghỉ ngơi một đêm, ngày mai đi” ,

Ăn cơm xong, Hàn Nguyệt Nguyệt trở lại phòng, đúng là như vậy đều đã ngủ không được, “Tiểu thư, muốn ra ngoài hay không ?” , Như Họa nghe được thanh âm Hàn Nguyệt Nguyệt lăn qua lộn lại , buông thư trong tay ra , đây chính là bí tịch võ công nàng không dễ dàng mới tìm được , đi đến bên giường.”Tiểu thư, chúng ta ra ngoài đi dạo phố có được hay không?” , ở Minh Nguyệt sơn trang mấy ngày nay, các nàng mỗi ngày đều ở trong phòng, kia cũng chưa đi, nhanh nhàm chán đã chết, hiện tại nghe được thanh âm náo nhiệt trên đường , trong lòng ngứa .

“Ngươi không đi nghỉ ngơi chính là vì cái này?” , Hàn Nguyệt Nguyệt đứng dậy đi đến bên cạnh bàn rót chén trà giải khát, vừa rồi cơm nước xong Hàn Nguyệt Nguyệt kêu ba cái nha đầu đi xuống nghỉ ngơi, nhưng là Như Họa vẫn cứ muốn lưu lại chiếu cố nàng, Hàn Nguyệt Nguyệt hiểu các nàng mấy cái tính tình khẳng định không chịu nổi.

“Tiểu thư, ngươi là được giúp đỡ sao, ta đều nhanh muộn đã chết” , Như Họa lấy y phục cho Hàn Nguyệt Nguyệt mặc vào, lôi kéo nàng ngồi ở xuống chải tóc.” Làm được, bản thân ta làm” , Hàn Nguyệt Nguyệt cũng không tin tay nghề của nàng, không đem tóc nàng triệt tiêu mới là lạ. Lấy lược trong tay Như Họa đem tóc khơi thông.

Như Ngọc không có ở bên người, Hàn Nguyệt Nguyệt cũng chẳng muốn chải kiểu tóc phức tạp, tùy ý dung dây ruybăng buộc lên, những cái trâm gài tóc gì gì đó mang theo phiền toái, cho nên toàn bộ đều đã giảm đi. Đi đến thế giới này mười sáu năm qua, Hàn Nguyệt Nguyệt chưa bao giờ dung son bột nước của thời đại này. Đối với diện mạo của chính mình cực kỳ vừa ý, không tất yếu đi làm những cái này, sẽ chỉ làm hỏng làn da .

“Tiểu thư thật đẹp, không dùng son đều có thể khuynh quốc khuynh thành” , Như Họa thấy Hàn Nguyệt Nguyệt tùy tiện quần áo mộc mạc, trên đầu cái gì cũng chưa mang, sạch sẽ, làm cho người ta cảm thấy một loại thanh sảng, giống như tiên tử chứ không phải phàm nhân .

” Ngươi còn có thể nói, chúng ta ra ngoài là được, cũng không cần như vậy khen tặng ta” , thấy Hàn Nguyệt Nguyệt đứng dậy, Như Họa lập tức cầm kiếm trên bàn đi theo ra.

Đến chỗ cửa, Hàn Nguyệt Nguyệt đột nhiên dừng lại”Mang bạc chưa?” , “A? Ta đi lấy” , nghe được Hàn Nguyệt Nguyệt nhắc nhở, Như Họa lập tức đi vào gian phòng lấy.

Hàn Nguyệt Nguyệt vỗ vỗ ngực, may mắn nhớ tới, chẳng thế thì đi dạo phố không mang tiền cực kỳ mất mặt .

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s