Vương gia ta biết sai rồi chương 18

Chương 18: Tết Nguyên tiêu (tiếp)

“A” đột nhiên không biết một tiểu hài tử từ đâu chạy ra, Hàn Nguyệt Nguyệt không tránh kịp bị đụng vào, vốn muốn ngã thân thể bị một cánh tay hữu lực giữ lại. Hàn Nguyệt nguyệt đứng vững, thoát khỏi cánh tay Mạnh Dịch Vân, “Không có việc gì chứ?” “Cám ơn Mạnh đại ca, không có việc gì” , Mạnh Dịch Vân thấy Hàn Nguyệt Nguyệt ở đây quả thật là nguy hiểm.

“Chúng ta tìm một chỗ ngồi xem đi?” , ” Được” , vốn muốn tìm căn tửu lâu bao một nhã gian nhìn thấy trên đường là được, ở Tứ Phương thành lớn nhất đương nhiên là Thiên Hương lâu , chính là nơi làm ăn của mình đương nhiên muốn chiếu cố chút, cho nên liền mang Mạnh Dịch Vân đi Thiên Hương lâu, “Khách quan, mời vào bên trong” ,Hàn Nguyệt Nguyệt cùng Mạnh Dịch Vân vừa đến cửa lập tức có tiểu nhị tiến lên chiêu đãi.”Còn hay không nhã gian ?” Mạnh Dịch Vân hỏi tiểu nhị bên cạnh, “Có, khách quan bên này mời” , “Chúng ta muốn phòng chữ Thiên ” , Hàn Nguyệt Nguyệt nói bổ sung với tiểu nhị, nơi này nhã gian nàng đều lấy tên . Thiên Hương lâu tổng cộng ba tầng lầu, lầu một là đại đường, lầu hai là dùng chữ”Địa” , phân biệt lấy tên là Đào viên, Hà viên, Cúc viên cùng Mai viên, trong từng vườn lại chia hai cái nhã gian, là nhã gian bình dân , chia làm Nhất Hào cùng Nhị Hào. Mà lầu ba lấy chữ “Thiên”, lại dùng bốn mùa đặt tên, chia làm Xuân, Hạ, Thu, Đông bốn phòng. Này tứ đại nhã gian là chiêu đãi khách quý , cửa sổ mỗi phòng nhìn một hướng khác nhau, nhìn đến cảnh sắc tự nhiên cũng không đồng nhất, mà này Xuân cư vừa lúc có thể nhìn đến phong cảnh bên bờ sông, đêm nay Nguyên tiêu, bờ sông khẳng định có rất nhiều người ở đây thả hoa đăng .

Tiểu nhị nghe Hàn Nguyệt Nguyệt nói, xấu hổ nói đến”Thực xin lỗi khách quan, Xuân cư đã bị người đặt rồi, nếu không hai vị khách quan dùng Hạ cư, có thể nhìn đường cái, náo nhiệt không kém.

Phòng Hạ cư nhìn chính diện là đường cái, nhìn không tới phong cảnh bờ sông nàng mới không cần , tửu lâu của chính mình vẫn còn không có thể thỏa mãn yêu cầu của mình?

“Kêu Chu chưởng quầy lại đây” , Hàn Nguyệt Nguyệt cảm thấy cùng tiểu nhị nói cũng vô dụng, rõ ràng trực tiếp tìm Chu chưởng quầy. Mạnh Dịch Vân đứng cạnh Hàn Nguyệt Nguyệt không lên tiếng.

Tiểu nhị thấy hai người thân phận không dễ chọc, đành phải chạy đi tìm Chu chưởng quầy tới. Chu chưởng quầy đang ở Đào viên chiêu đãi khách , nghe được tiểu nhị báo lại, khẩn trương xuống lầu, thấy Hàn Nguyệt Nguyệt đứng ở cửa, lập tức chạy tới, hôm nay hương lâu cũng chỉ có hắn một người nhận thức Hàn Nguyệt Nguyệt , “Ông chủ đến đây” , Hàn Nguyệt Nguyệt thấy Chu chưởng quầy đến , nói đến” Trả lại tiền đặt Xuân cư cho khách , đêm nay Xuân cư không chiêu đãi khách ” , thắt lưng nàng không thoải mái, lại đứng lâu như vậy, có phần không kiên nhẫn.

“Này ~ đặt Xuân cư là nhị tiểu thư của phủ Trấn Viễn hầu, trả lại có vẻ không ổn?” Chu chưởng quầy có chút lo lắng, Trấn viễn hầu đúng là một trong tứ đại Hầu gia của vương triều Đại Khánh , nếu là đắc tội khả năng lại có phiền toái.

Nghe được Chu chưởng quầy nói, Hàn Nguyệt Nguyệt nghĩ nghĩ, Trấn viễn hầu là chức quan to a , quả thật không nên đắc tội, chẳng thế thì Thiên Hương lâu về sau làm ăn lại có phiền toái. Đúng là Hàn Nguyệt Nguyệt không cam lòng, cửa hàng của mình vẫn còn không có thể theo ý mình.

“Như vậy, ngươi nói là bị quý nhân đặt trước đi, Thiên Hương lâu không thể đắc tội với khách quý, ” nói như vậy, liền tính Trấn viễn hầu nhị tiểu thư như thế nào sinh khí cũng sẽ không liên lụy đến Thiên Hương lâu, chỉ biết nén giận người cướp đi nhã gian , dù sao không ai biết mình là lão bản của Thiên Hương lâu , nếu là người tìm tới cửa, không phải còn có Vương gia ở đây sao.

“Là, ông chủ” , người ta là lão bản, Chu chưởng quầy tự nhiên theo lời Hàn Nguyệt Nguyệt nói mà làm.”Ngươi đi trước đi, kêu người chuẩn bị điểm tâm cùng trà đưa lên ” , Hàn Nguyệt Nguyệt mang theo Mạnh Dịch Vân lên Xuân cư ở lầu ba.

Ngồi ở bên cửa sổ, liếc mắt một cái là có thể nhìn đến đường cái náo nhiệt cùng hoa đăng ở trên hồ , bờ sông cũng có không ít người.”Hôm nay trên lầu còn có thể nhìn đến cảnh trí đẹp như vậy, trái lại để cho ta ngoài ý muốn” , Mạnh Dịch Vân nhìn hoa đăng trôi trên hồ nói .”Đúng vậy a, ta thích nhất là Xuân cư , có thể nhìn đến bờ sông” , điểm tâm cùng trà đều đã mang lên , Hàn Nguyệt Nguyệt lại bảo tiểu nhị lấy mấy ngọn đèn thắp lên, quá mờ nàng có phần không thích.

Lại cầm hai cái cái đệm tựa vào trên lưng, lúc này mới thư thái chút. Mạnh Dịch Vân quay đầu, nhìn thấy Hàn Nguyệt Nguyệt đặt hai cái nệm ra sau lưng “ Thắt lưng lại không thoải mái?” Hàn Nguyệt Nguyệt gật gật đầu. Luôn cảm thấy được là lạ , như thế nào tựa vào cũng không tốt hơn.

Mạnh Dịch Vân đứng dậy đi đến phía sau Hàn Nguyệt Nguyệt , nàng không hiểu nhìn Mạnh Dịch Vân, Mạnh Dịch Vân giúp nàng đem đệm dựa hướng về phía trước lôi kéo, càng làm Hàn Nguyệt Nguyệt kéo đến mặt sau, “Như vậy có tốt hơn không?” Hàn Nguyệt Nguyệt ngẩng đầu đối mạnh Dịch Vân cười cười”Uh`m, thoải mái hơn” , nghe được Hàn Nguyệt Nguyệt trả lời, Mạnh Dịch Vân mới lại đi về ghế dựa ngồi xuống.

Hai người đều lẳng lặng nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, người nào cũng không có mở miệng nói chuyện. Mãi đến khi cửa truyền đến một trận tiềng ồn ào, hai người mới lấy lại tinh thần.”Tiểu thư, ngươi không thể vào ” , là thanh âm của Chu chưởng quầy, Hàn Nguyệt Nguyệt biết là cái kia cái gì nhị tiểu thư đến đây.

“Là ta đặt trước , vì cái gì không thể vào?” , Hàn Nguyệt Nguyệt lắc đầu, thiên kim tiểu thư như thế nào đều nóng nảy như vậy, lần trước là cái gì tiểu thư, hiện tại lại là tiểu thư Hầu phủ.

“Tiểu thư, Xuân cư là khách quý, bổn điếm đắc tội không nổi a, chúng ta còn Hạ cư cũng giống vậy ” , ” Kia giống nhau vì cái gì không cho bọn hắn, mà là đoạt Xuân cư ta đã đặt trước , đừng có lừa ta” , một lát , cửa phòng Xuân cư đã bị đẩy ra. Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi bất động, dù sao có người ở đây .

Mạnh Dịch Vân đối nhị tiểu thư của Hầu phủ rất không hài lòng, một nữ tử chưa lấy chồng, vậy mà ở trong tửu lâu gào to rống lớn. Xem ra Hầu phủ gia quy cần được thay đổi lại.

Liễu Mộng Hoa vào cửa, chỉ thấy một nam một nữ ngồi ở bên cửa sổ, biết chính mình tiến vào rồi không thể quay ra. Trong lòng rất không thoải mái.”Này Xuân cư là ta đặt trước , các ngươi thức thời mà nói khẩn trương ra ngoài, chẳng thế thì đừng trách ta không khách khí” . Liễu Mộng Hoa đối với hai người bên cửa sổ nói đến, mà mấy vị tiểu thư ở phía sau Liễu Mộng Hoa tự tiếu phi tiếu đang chờ xem kịch vui.

“Lăn ra đi” , Mạnh Dịch Vân đầu cũng không quay lại, đối mặt với đám người phía sau nói đến. Câu nói kia của Mạnh Dịch Vân tràn ngập không kiên nhẫn, để cho các nàng có phần e ngại. Âm thanh có quyết đoán a.

Liễu Mộng Hoa không nghĩ tới sẽ có người vỗ vào mặt mình, nếu là nàng không tỏ rõ uy phong, về sau những tiểu thư kia sẽ coi nàng như thế nào .”Ngươi có biết hay không ta là ai? Dám can đảm vô lễ đối chúng ta như vậy ” , Mạnh Dịch Vân rất không bình tĩnh lại nói một lần “Cút” , khó mới có thể tìm đến nơi an bình thế này, bị người cắt ngang trong lòng rất không thoải mái. Nếu không xem nàng là nhị tiểu thư của Trấn Viễn hầu phủ , hắn sớm đem người ném ra.

“Mộng Hoa, sao lại thế này?” Liễu Ngọc Hoa vừa tới nhìn đến cảnh tượng có phần không hiểu rõ.”Tam ca, ngươi rốt cục đến đây, các nàng khi dễ ta, còn kêu ta biến, Xuân cư rõ ràng là ta đặt trước , mau đuổi bọn hắn ra đi” , Liễu Mộng Hoa vừa thấy Tam ca nhà mình tới, khẩn trương nói đến. Tam ca bình thường hiểu nàng nhất .

Liễu Ngọc Hoa nhìn bên cửa sổ một nam một nữ đầu cũng không quay lại , trong lòng tò mò, lấy tính tình muội tử nhà mình sớm đã nói ra lai lịch , mà người trong phòng vẫn là bất động, hai người này không đơn giản.

“Tại hạ Trấn Viễn hầu phủ Liễu Ngọc Hoa, không biết, , , ” “Trở về nói cho lão hầu gia, gia quy không đủ nghiêm” , nghe được thanh âm của Mạnh Dịch Vân , Liễu Ngọc Hoa kinh ngạc, may mà chính mình không kích thích, chẳng thế thì đã gặp rắc rối “Lệnh muội không hiểu chuyện, va chạm Vương gia, thỉnh Vương gia thứ tội.” Nghe được Liễu Ngọc Hoa nói, người mặt sau cũng không dám ra, Liễu Mộng Hoa nghe được là Vương gia, đã sớm sợ tới mức không dám động , trong lòng sợ hãi muốn chết, Vân vương là Đại Khánh vương triều được xưng Diêm La , người nào đắc tội hắn cũng chưa có kết cục tốt, toàn bộ trên dưới vương triều không có một ai dám phản bác Vân vương .

“Ra ngoài đi, ” Hàn Nguyệt Nguyệt trong lòng cảm thấy được sợ hãi, nàng là lần đầu tiên thấy Mạnh Dịch Vân hung như vậy, có uy lực a, làm cho người ta không tự giác kinh hồn táng đảm. Trời ạ, may mà chính mình không đắc tội hắn.

“Là, Vương gia” , mặt sau lại là một trận tiếng bước chân vội vàng , không tới nửa phút, trong phòng lại khôi phục nguyên bản an tĩnh, Hàn Nguyệt Nguyệt mắt không chớp nhìn ngoài cửa sổ, rất sợ Mạnh Dịch Vân khí không tiêu, chính mình bị liên lụy đến, kia đã có thể thảm .

Mà một đám người đi ra ngoài kia, thấy Mạnh Dịch Vân như vậy một phen tâm tình sớm không còn muốn xem đèn , mỗi người lần lượt trở về phủ, đều sợ Vân vương tức giận đến chính mình, kia đúng là liên lụy tất cả gia tộc. Còn lại chỉ có Liễu gia hai huynh muội.

“Tam ca. May ngươi tới cứu ta, lần này ta chết chắc ” , Liễu Mộng Hoa lôi kéo ống tay áo Liễu Ngọc Hoa nói đến, nàng lo lắng gần chết.”Mộng Hoa, ta đã nói ngươi bao nhiêu lần , tính tình của ngươi như thế nào vẫn là bộ dạng này, ở trong phủ ngươi có gây sự cũng không sao, đây là ở bên ngoài, thu hồi tính tình của ngươi lại, ngươi cho là người trong thiên hạ đều sợ thân phận Trấn Viễn hầu nhị tiểu thư của ngươi a, một ngày nào đó lấy mạng của ngươi” . Liễu Ngọc Hoa lắc đầu, Mộng Hoa bị Nhị nương nuông chiều làm hỏng, ỷ vào phụ thân sủng ái Nhị nương, ở trong phủ muốn làm gì thì làm.

“Tam ca, ngươi hiểu rõ ta nhất , nhất định phải giúp giúp ta, ta biết sai lầm rồi” , từ nhỏ đến lớn cũng chưa có mất mặt như vậy , hiện tại nàng đã không có mặt mũi với những tiểu thư kia, lại gặp phải Vương gia, bị phụ thân biết, kia đã có thể thảm .

“Xem bộ dáng Vương gia , hẳn sẽ không truy cứu, không cần lo lắng, lần sau đừng hành sự lỗ mãng nữa ” , “Ta biết rõ, Tam ca” . Liễu Mộng Hoa lập tức gật đầu hướng Liễu Ngọc Hoa bảo chứng.

“Tam ca, vừa rồi nữ tử bên người Vương gia là ai a?” , Vương gia đến nay năm đều không có cưới vợ, cũng không có thị thiếp, mọi người trong triều trên dưới đều nói Vương gia là đoạn tụ, nhưng hôm nay vậy mà cùng một nữ tử đến xem hoa đăng, quả thật làm cho mọi người rất tò mò.

“Quản tốt bản thân là được, những thứ này cũng không phải là chuyện chúng ta có thể hỏi thăm ” , Liễu Ngọc Hoa cũng đối nàng kia rất tò mò, đúng là từ đầu tới đuôi, nàng kia cũng không quay đầu, nhìn không tới diện mạo.

“A…, người ta chỉ là tò mò, thôi” .

Mà trong Xuân cư , ,

“Chúng ta đi bờ sông thả đèn như thế nào?” “A?” Thấy Mạnh Dịch Vân đột nhiên phát ra thanh âm, Hàn Nguyệt Nguyệt có phần bị dọa đến.” Được a” , có thể không đáp ứng được không, nếu là trêu chọc tôn đại Phật này sinh khí, chính mình cũng không có trái cây ăn.

Hàn Nguyệt Nguyệt đỡ ghế dựa biên cạnh đứng dậy, thật sự là chịu tội.”Chúng ta trực tiếp dụng khinh công qua đi , phía dưới nhiều người” ” Được” , đối với yêu cầu của Mạnh Dịch Vân , nàng là không thể phản bác . Mà Mạnh Dịch Vân là cảm thấy được, phía dưới nhiều người, sợ đụng vào nàng.

Lần này, Hàn Nguyệt Nguyệt không có thoải mài tựa trong lòng Mạnh Dịch Vân , toàn thân căng thẳng, cũng không dám động. Đến chỗ bờ sông, mọi người vẫn rất nhiều, cả trai lẫn gái, ước hội là thời cơ tốt. Hàn Nguyệt Nguyệt mua hai đèn hoa hoa đăng, lấy một cái cho Mạnh Dịch Vân.

Mạnh Dịch Vân vốn là muốn để cho Hàn Nguyệt Nguyệt thả , thấy nàng đưa cho chính mình, có phần sửng sốt, hắn lớn như vậy còn không có thả hoa đăng a,

” Phát ngốc gì a, lại đây đi ” , Hàn Nguyệt Nguyệt đi đến bờ sông, xoay người phát hiện Mạnh Dịch Vân còn đứng tại chỗ cũ, hướng Mạnh Dịch Vân thét lên.

“Trước khi phóng, hãy hứa nguyện đã ” Hàn Nguyệt Nguyệt thấy Mạnh Dịch Vân muốn đem hoa đăng thả xuống sông, khẩn trương nhắc nhở , thả hoa đăng muốn hứa nguyện , người này như thế nào trực tiếp thả đi .

“Vẫn còn hứa nguyện?” Mạnh Dịch Vân có phần khó hiểu.”Đúng vậy a, đối với mỗi hoa đăng hứa nguyện, sau đó mới phóng trên sông, để cho nó mang theo nguyện vọng bay đi, nói không chừng có thể thực hiện a” , nghe được Hàn Nguyệt Nguyệt nói, Mạnh Dịch Vân đứng lên, Hàn Nguyệt Nguyệt đối diện hoa đăng không biết đang nói thầm cái gì đó, Mạnh Dịch Vân cười cười, hắn cũng không tín những thứ này, nguyện vọng của mình là dựa vào hai tay chính mình thực hiện .

“Ta ước xong rồi, ngươi có ước nguyện không” , Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn về phía Mạnh Dịch Vân, Mạnh Dịch Vân gật gật đầu, kỳ thật hắn còn không có ước.”Ta không thể ngồi chồm hổm, ngươi giúp ta cùng thả đi” , Hàn Nguyệt Nguyệt cầm trên tay hoa đăng đưa cho Mạnh Dịch Vân. Nhìn hoa đăng từ từ trôi đi, Hàn Nguyệt nguyệt thở dài , nguyện vọng của nàng khả năng đời này cũng không có thể thực hiện . Trở về? Lại vẫn có khả năng sao?

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s