Vương gia ta biết sai rồi chương 17

20120311232110_ezlah

Chương 17: Tết Nguyên tiêu

 

Như Hoa, mắt ta không tốt , sao ta nhìn thấy Vân vương gia xiêm y không chỉnh tề từ phòng Nguyệt Nguyệt đi ra?” Nhìn trời, “Trời còn chưa tối a” , Như Tuyết một bên trừng mắt , một bên phe phẩy bên người Như Họa.”Ta cũng thấy được” , trời ạ, hai người không thể tin được, trong lòng nói thầm , yêu đương vụng trộm cũng có thể đợi cho buổi tối, thời điểm ban đêm gió lớn a, như thế nào ban ngày ban mặt cũng làm được. Vương gia thật lớn mật.

Lại nhìn xem ống tay áo Mạnh Dịch Vân, tiểu thư cũng quá bạo lực thôi, đem ống tay áo Vương gia túm rách.

“Như Họa Như Tuyết, đi khiêng bồn nước ấm tới” , Như Ngọc vừa ra tới, chỉ thấy hai người đứng ở cửa phòng đối diện, mở miệng kêu lên.”A…, được” , Như Họa Như Tuyết gặp nghe được Như Ngọc nói, lập tức thu hồi suy nghĩ, chạy đi múc nước .

“Như Ngọc, chậm một chút ~ a ~ đau chết mất” , Như Ngọc đảm nhận thay quần áo cho Hàn Nguyệt Nguyệt, rất sợ đụng tới eo Hàn Nguyệt Nguyệt .”Tiểu thư, sao lại thế này a, làm sao có thể ngã nghiêm trọng như vậy?” , Hàn Nguyệt Nguyệt nằm xuống, mới chậm rãi nói” Phòng thuốc thùng nước bị đổ, trên đất toàn là nước, không cẩn thận liền bị ngã, không có việc gì, ngươi đi lấy bình thuốc giảm đau cho ta, sau lấy bình thuốc nước, giúp ta xoa, qua hai ngày là tốt rồi.”

Như Ngọc đem Như Họa Như Tuyết mang nước ấm tới lau thân thể Hàn Nguyệt Nguyệt , lại bôi thuốc nước.

Hàn Nguyệt Nnguyệt trong lòng buồn bực a, như thế nào không cẩn thận như vậy , ngã thắt lưng đã thành như vậy , lại đem ống tay áo người ta xé ra một nửa, thật sự là xấu hổ chết được .

“Tiểu thư, ăn một chút gì rồi ngủ tiếp” , Như Ngọc thấy bọ dáng mệt mỏi của Hàn Nguyệt Nguyệt , nhắc nhở đến. Hàn Nguyệt Nguyệt lưng đau, nằm ở trên giường động cũng không dám động, tùy ý Như Ngọc ở một bên hầu hạ.

Ngày hôm sau tỉnh lại , có thể là dược hiệu phát huy tác dụng, không có đau như ngày hôm qua , Hàn Nguyệt Nguyệt từ từ đứng lên, “Tiểu thư, thắt lưng ngươi còn không có tốt a, sao lại đứng lên, nhanh nằm xuống” , Như Ngọc vào cửa chỉ thấy Hàn Nguyệt Nguyệt vịn giường đứng lên .”Không có việc gì, tốt hơn nhiều, nằm không thể cử động, khó chịu sắp chết, đứng dậy hoạt động một chút.” Tốt xấu y thuật nàng cũng là ít người sánh bằng , phối nước thuốc đương nhiên là tốt, xem xét mấy lần, sau lại nghỉ ngơi cả đêm là có thể đi lại một chút, nhưng là động tác không thể quá lớn, một khi động đến sau lưng, vẫn là hơi đau, nếu muốn khỏi hẳn, khả năng phải nghỉ ngơi dài dài.

Như Ngọc buông chậu nước trong tay , chạy nhanh qua đỡ Hàn Nguyệt Nguyệt, “Vẫn là nằm xuống , đi để cho lại nghiêm trọng ” , Như Ngọc ở một bên lo lắng nói.”Không có việc gì, tốt xấu tiểu thư ngươi y thuật cũng coi như nhất , thương tổn nhỏ như vậy không có việc gì, hoạt động giãn gân cốt càng tốt ” , Như Ngọc đỡ Hàn Nguyệt Nguyệt ở trong phòng di chuyển vài vòng, Hàn Nguyệt Nguyệt mới lại giường êm dựa vào. Hàn Nguyệt Nguyệt ăn xong bữa sáng, cầm chén đưa cho Như Ngọc.

Lấy khăn tay trong tay Như Ngọc lau miệng, “Đỡ ta đi phòng thuốc, Vương gia ngâm dược không thể gián đoạn” , Như Ngọc lo lắng thương tổn thắt lưng Hàn Nguyệt Nguyệt ” Tiểu thư thắt lưng của ngươi” , “Không có việc gì, lấy thêm mấy cái đệm dựa vào, ta ở bên ngoài giường nhỏ , ta nói ngươi tới làm” . Nghe lời Hàn Nguyệt Nguyệt , Như Ngọc cũng không dám phản bác.

Như Ngọc cùng Hàn Nguyệt Nguyệt đến chỗ phòng thuốc, không thấy Mạnh Dịch Vân ở đây.”Như Ngọc ngươi đi gọi Vương gia qua đây” , Mạnh Dịch Vân khẳng định cho rằng nàng hôm nay không thể đứng dậy, cho nên không có đến đây.

Mạnh Dịch Vân vừa vào phòng thuốc chỉ thấy Hàn Nguyệt Nguyệt tựa vào trên giường nhỏ , “Nguyệt Nguyệt, thắt lưng ngươi bị thương, ngâm dược nghỉ vài ngày đi, chờ ngươi khỏi lại tiếp tục.” Hàn Nguyệt Nguyệt thấy Mạnh Dịch Vân tiến vào, chuẩn bị đứng dậy, Mạnh Dịch Vân nhìn thấy, khẩn trương đi qua”Nằm xuống ” . Hàn Nguyệt nguyệt ngẩng đầu đối Mạnh Dịch Vân cười cười”Không có việc gì, tốt hơn nhiều, ngâm dược không thể gián đoạn , ta để cho Như Ngọc động thủ, ta chỉ động động miệng mà thôi.” “Vậy ngươi nằm xuống” , Mạnh Dịch Vân ngâm mình ở thùng gỗ , Hàn Nguyệt Nguyệt thanh âm không ngừng theo gian ngoài truyền vào , Như Ngọc dựa theo lời nói của Hàn Nguyệt Nguyệt, từng bước làm theo.

Quá hai ngày, Hàn Nguyệt Nguyệt không cần Như Ngọc đỡ, cũng có thể chậm rì rì tiêu sái .”Tiểu thư, mấy ngày nữa là tiết nguyên tiêu , bên trong trang muốn hay không chuẩn bị mấy cái hoa đăng a?” Những năm qua đều là các nàng đi ra nhìn hoa đăng , chỉ là năm nay Hàn Nguyệt Nguyệt bị thương, ngày đó khẳng định ra ngoài không được. Cho nên Như Ngọc nhớ lại tại thôn trang treo lên một chút, Nguyên tiêu ngày đó không đi xem cũng có thể ngắm được.”Không cần, các ngươi dạo xong mua một cái mang về cũng được” , Hàn Nguyệt Nguyệt nằm ở trên giường, Như Ngọc tiến lên hỗ trợ đem góc chăn che lại.” Tiểu thư một người ở lại thôn trang nhiều cô độc a” , Hàn Nguyệt Nguyệt cười cười, “Không dễ dàng náo nhiệt một phen, các nàng mấy người làm sao ngốc được, không có việc gì , thắt lưng ta đã tốt hơn nhiều” . Thấy Hàn Nguyệt Nguyệt ngủ, Như Ngọc mới thổi đèn , đóng cửa trở về phòng mình.

“Tiểu thư, bánh trôi nấu xong , ta mang đến phòng cho ngươi đi” , Hàn Nguyệt Nguyệt lắc đầu”Không cần, ta đi phòng khách cùng các ngươi ” , Hàn Nguyệt Nguyệt đến phòng khách ngồi xuống, bảy người ngồi vây quanh bàn, hai ma ma phụ trách phòng bếp cùng ba tiểu nha hoàn phụ trách việc vặt vãnh đều là những người chung quanh thôn , ngày lễ ngày tết Hàn Nguyệt Nguyệt đều cho các nàng về nhà đoàn viên, cho nên đêm nay chỉ có bảy người các nàng .”Tiểu Tinh, ngươi đi gọi Vân vương gia tới cùng chúng ta ăn bánh trôi đi, luôn luôn là khách, không cần xem nhẹ người ta ” , “Là tiểu thư” , thân phận Vương gia ngồi nơi đó, không thể cùng nha hoàn của mình ngồi cùng bàn, Hàn Nguyệt Nguyệt cho các nàng ngồi cái bàn khác, bản thân mình bồi Mạnh Dịch Vân ngồi một bàn.

Ăn xong bánh trôi, Vân vương gia đi rồi, Như Ngọc mới đỡ Hàn Nguyệt Nguyệt trở về phòng.”Khẩn trương đi thôi, các nàng khả năng đều đã chờ không kịp ” , Hàn Nguyệt Nguyệt tựa vào giường nhỏ , thấy Như Ngọc còn đang ở lại, khẩn trương thúc giục đến.”Tiểu thư, ta đem điểm tâm để trên bàn, ngươi đói mà nói liền chịu chút, còn có, ta đun ấm trà, ngươi khát thì uống.” Hàn Nguyệt Nguyệt nghe Như Ngọc nói, trợn trắng con mắt”Biết rõ, khẩn trương đi, ta cũng không phải bất động.” Như Ngọc nhồi thêm dầu cho ngọn đèn trên bàn , lại cho thêm chút than vào lò sưởi mới đi.

Bỏ lỡ một hồi hội đèn lồng náo nhiệt , Hàn Nguyệt Nguyệt thở dài. Vốn năm nay còn muốn đi đoán đố đèn , hiện tại chỉ có thể ở trong phòng nhìn ngọn đèn, ài ~ thật sự là không tốt, sớm không ngã muộn không ngã, lại đến tết Nguyên tiêu mới ngã sấp xuống. Buồn bực.

Đang nhắm mắt Hàn Nguyệt Nguyệt cảm giác ngoài phòng có người, lập tức mở to mắt, hướng nhắm cửa phòng nói”Người nào?” , “Là ta” . Hàn Nguyệt Nguyệt nghe thấy thanh âm Mạnh Dịch Vân , mới yên tâm, nếu là người lạ, chẳng phải chính mình cực kỳ chịu thiệt.

Hàn Nguyệt Nguyệt đứng dậy , đi qua mở cửa, thấy Mạnh Dịch Vân đứng ở cửa, “Mạnh đại ca sao không đi xem hoa đăng? Tứ phương thành tết nguyên tiêu cực kỳ náo nhiệt ” , Mạnh Dịch Vân thấy cửa phòng mở ra, Hàn Nguyệt Nguyệt đứng ở phía sau cửa, một bàn tay vẫn đỡ eo.

“Vốn muốn đi , đột nhiên phát hiện mình đối với Tứ Phương thành không quen , cho nên muốn tìm người dẫn đường” , Mạnh Dịch Vân vẻ mặt đứng đắn nhìn Hàn Nguyệt Nguyệt, “Như vậy a, là ta suy xét không cẩn thận, sớm nên an bài người , nhưng hiện tại các nàng đều đã đi ra ngoài” , Hàn Nguyệt Nguyệt vẻ mặt bất đắc dĩ, một đại nam nhân còn sợ lạc đường thật sao, nhưng Hàn Nguyệt Nguyệt chỉ dám nói ở trong lòng.

“Dù sao ở trong phòng cũng buồn chán, không bằng Nguyệt Nguyệt dẫn đường cho ta như thế nào?” “A?” Nghe thấy Mạnh Dịch Vân nói, Hàn Nguyệt nguyệt càng thêm buồn bực, biết rõ lưng nàng đau đi không được, còn hấp dẫn nàng.

“Mạnh đại ca, xấu hổ, ta không tiện, , , ” Hàn Nguyệt Nguyệt còn chưa nói xong, Mạnh Dịch Vân liền mở miệng cắt ngang”Ta dùng khinh công mang theo ngươi, không có việc gì ” , nghe được Mạnh Dịch Vân nói, Hàn Nguyệt Nguyệt tâm có phần động, chính mình đi không được, còn mang theo người được sao, vào trong thành, chẳng qua đi chậm một chút.

“Được rồi, Mạnh đại ca xin chờ một chút, ta thay bộ y phục” , Hàn Nguyệt Nguyệt đóng cửa lại, tại thôn trang , Hàn Nguyệt Nguyệt đều là mặc quần áo tùy tiện , ra ngoài muốn ăn mặc cẩn thận hơn.

Thay một bộ quần áo màu tím nhạt, vừa rồi nằm tóc có phần loạn, Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn gương đồng sửa lại đầu tóc, nhìn mình trong gương, trên đầu không có gì cả, có phần đơn điệu, mở hộp trang sức ra, lấy ra một cây trâm nhẹ nhàng cắm lên tóc. Dù sao là buổi tối, Hàn Nguyệt Nguyệt không mang khăn che mặt .

Chỉ cần bước đi nhẹ nhàng, lưng sẽ không có ảnh hưởng gì. Hàn Nguyệt Nguyệt ra khỏi phòng.”Mạnh đại ca, thật ngại để cho ngươi chờ lâu ” Mạnh Dịch Vân thấy Hàn Nguyệt Nguyệt đi ra, đi đến bên cạnh Hàn Nguyệt Nguyệt, “Không có, đêm nay ngươi rất đẹp” , nghe được lời nói của Mạnh Dịch Vân , Hàn Nguyệt Nguyệt là người hiện đại, đối với lời khích lệ cũng không xấu hổ, quay qua Mạnh Dịch Vân nói”Cám ơn, chúng ta đi thôi” , ” Được” Mạnh Dịch Vân nhẹ nhàng ôm lấy Hàn Nguyệt Nguyệt , “A ~ Mạnh đại ca?” Hàn Nguyệt Nguyệt không nghĩ tới Mạnh Dịch Vân sẽ ôm nàng, vốn tưởng rằng sẽ bị người ta kẹp ở dưới nách giờ sai lầm rồi.”Như vậy không đụng tới thắt lưng ngươi” , trời tối , Hàn Nguyệt Nguyệt không thấy rõ mặt Mạnh Dịch Vân , chỉ mơ hồ nhìn đến một chút hình dáng.”Ôm chắc , ngã xuống cũng không nên trách ta” , bản thân Hàn Nguyệt Nguyệt còn đang đánh giá nghe được âm thanh Mạnh Dịch Vân , khẩn trương phục hồi tinh thần lại, hai tay vòng lên ôm lấy cổ Mạnh Dịch Vân .

Gió thổi hơi lạnh, Hàn Nguyệt Nguyệt đành phải vùi đầu trong ngực Mạnh Dịch Vân , để cho gió thổi không tới mặt. Đây là lần thứ hai Hàn Nguyệt Nguyệt bị Mạnh Dịch Vân ôm ấp, hai tay của hắn rất có lực, Hàn Nguyệt Nguyệt cảm thấy cực kỳ an toàn, ở đây ngày rất lạnh nhưng cũng cực kỳ ấm áp, nàng đây là suy nghĩ cái gì? Hàn Nguyệt Nguyệt khách sáo chính mình một phen, mặc dù người ta là mĩ nam, mình cũng nên có thời điểm rụt rè a, nhanh như vậy đã có thể nghĩ méo mó .

Đầu Hàn Nguyệt Nguyệt ngo nguậy trong lòng Mạnh Dịch Vân , quay đầu nhìn xem chung quanh, nói.”Mạnh đại ca, chúng ta đến phía trước Thiên phố dừng lại” , Thiên phố buổi tối có rất ít người qua lại , mà cách đường cái rất gần.

Mạnh Dịch Vân đến một cái ngõ nhỏ dừng lại, để Hàn Nguyệt Nguyệt xuống. Hàn Nguyệt nguyệt đứng lên vuốt vuốt y phục, có phần nhăn, xoay người lại vỗ vỗ Mạnh Dịch Vân , “Đi thôi” , Mạnh Dịch Vân không nghĩ tới Hàn Nguyệt nguyệt sẽ chỉnh lại y phục cho hắn, trong lòng có một chút cảm giác nói không nên lời, thấy Hàn Nguyệt Nguyệt đi tới, khẩn trương đuổi theo.”Mạnh đại ca, ta đi đường hơi chậm, ngươi đừng để ý” , Hàn Nguyệt Nguyệt đối với tốc độ của mình có phần xấu hổ nói.

“Không có việc gì, dù sao là đi xem hoa đèn , chúng ta từ từ xem là được” , Mạnh Dịch Vân chậm rãi tiêu sái bước đi bên cạnh Hàn Nguyệt Nguyệt, hai người trong lúc đó khoảng cách không gần cũng không xa, quẹo một cái, liền đến đường cái náo nhiệt. Quá là nhiều người a, Hàn Nguyệt Nguyệt hơi nhíu mày, nhiều người thế này vạn nhất đụng vào lưng của nàng, thương thế khẳng định tăng thêm .

Hàn Nguyệt Nguyệt rất cẩn thận tránh đi dòng người, tận lực đi vào chỗ ít người, dù sao có thể đến xem nàng cũng đã cực kỳ vừa lòng . Mạnh Dịch Vân đi theo phía sau Hàn Nguyệt Nguyệt , hai người cũng không nói chuyện, từ từ đi về phía trước.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s