Vương gia ta biết sai rồi chương 14

Chương 14: Mai Hoa Tam Lộng

 

Như Song, Như Họa đưa đến một cái bàn cùng ghế dựa cho Lục Tư Tư đặt đàn, Hàn Nguyệt Nguyệt đi đến trung gian hoa mai, thấy Lục Tư Tư gật gật đầu, ý bảo chính mình chuẩn bị tốt , lục Tư Tư đem đầu ngón tay để trên dây đàn , bắt đầu gảy. Lục Tư Tư đạn đích thị 《 Mai Hoa Tam Lộng 》, thủ khúc này thời đại này là không có , chỉ là Hàn Nguyệt Nguyệt thích thủ khúc này, cứ dựa theo trí nhớ kiếp trước còn có ngâm nga, kêu Lục Tư Tư ghi lai.

Hàn Nguyệt Nguyệt đi theo gia điệu ngón tay của Lục Tư Tư , vận dụng mọc cánh thành tiên đứng ở giữa khóm hoa mai múa tới, lúc lên lúc xuống, đình lý vài người toàn bộ trừng mắt , không nghĩ tới tiểu thư khiêu vũ mỹ lệ như vậy, bông tuyết trắng còn đang tại bay xuống, vài đóa hỏa hồng chịu đựng không được gió lạnh tàn phá, hỗn loạn theo bông tuyết nhao nhao rơi xuống, mà một cái bạch y nữ tử ở giữa tuyết cùng hoa nhảy múa, thật sự là làm cho người ta không thể chuyển đi tầm mắt, rất sợ nháy mắt, cảnh sắc trước mắt sẽ lập tức biến mất.

Theo giai điệu nhanh đến kết thúc, miệng Hàn Nguyệt Nguyệt nhẹ nhàng ngâm lên:

Hồng trần tự hữu si tình giả
(cõi trần tự có si tình vậy)

Mạc tiếu si tình thái si cuồng
(chớ cười chuyện si tình quá cuồng si)

Nhược phi nhất phiên hàn triệt cốt
(nếu có một lần lạnh thấu xương)

Ná đắc mai hoa phác tỵ hương
(lúc đó sẽ ngửi được mùi hương của hoa mai)

Vấn thế gian tình vi hà vật
(hỏi thế gian tình là vật gì)

Chỉ giáo nhân sinh tử tương hứa
(mà dạy con người sống chết hẹn thề với nhau)

Khán nhân gian đa thiếu cố sự
(nhìn cõi người bao chuyện nhỏ to)

Tối tiêu hồn mai hoa tam lộng
(đùa với hoa mai là mê mẫn mất hồn nhất)

tự đối thoại:

Mai hoa nhất lộng đoản nhân trường
(đùa với Mai lần đầu đau lòng ta)

Mai hoa nhị lộng phí tư lượng
(đùa với Mai lần hai suy nghĩ phí)

Mai hoa tam lộng phong ba khởi
(đùa với Mai lần ba sóng gió nổi lên)

Vân yên thâm xử thủy mang mang
(mây khói miên mang nước bồng bềnh)[/center]
Theo Hàn Nguyệt Nguyệt rơi xuống đất, Lục Tư Tư tay cũng đình chỉ ở trên mặt cây đàn , thủ khúc này nàng cũng cực kỳ thích, chỉ là nàng đàn rất nhiều lần tìm không tới cái loại cảm giác này, cho tới bây giờ mới hiểu được, nguyên lai trước tâm tình nàng cảm thụ không tới, hiện tại trước mắt phong cảnh như vậy, lại càng lĩnh hội không tới ý của bài thơ mà Hàn Nguyệt Nguyệt ngâm trong miệng kia .

Tiếng đàn vừa mới dừng lại, Hàn Nguyệt Nguyệt phát hiện phía nam có người, nhẹ nhàng phóng hơn mười miếng lông trâu châm, Như Họa Như Tuyết liền cùng khi đó đứng dậy hướng tường vây bay đi.”Là người phương nào? Dám tư xông hoa mai trang” , Mạnh Dịch Vân vọt đến một bên, Tần Minh gặp gia nhà mình ném chính mình tới , không có biện pháp, đành phải kiên trì thần tốc tiếp mấy chiêu, “Cô nương, chúng ta là tới tìm Hàn cô nương , đừng hiểu lầm a” , Tần Minh gặp có cơ hội, khẩn trương giải thích, trong lòng vội muốn chết, gia như thế nào mặc kệ hắn a. Mạnh Dịch Vân để cho Tần Minh đối phó Như Họa Như Tuyết, chính mình hướng trong viện bay đi.
“Ít nói nhảm, tìm tiểu thư chúng ta vì cái gì không đi cửa chính, lại muốn trèo tường tiến vào” , Như Họa Như Tuyết không để ý tới Tần Minh mà nói, tiếp tục ra chiêu, Tần Minh gặp trốn không thoát, đành phải ứng phó, nhưng lại không thể làm người bị thương . Trong lòng cái kia khổ a, hắn cũng không biết gia vì cái gì không đi đại môn, càng muốn trèo tường tiến vào, đúng là chính mình chỉ là người thị vệ, không quyền lợi hỏi đến chủ nhân nghĩ cách a.

“Ta nói đích thị thật sự, chúng ta thật là tìm đến Hàn cô nương, gia, gia, ngươi đợi ta với a” , Mạnh Dịch Vân không để ý tới Tần Minh kêu to.”Tham kiến Vương gia, không biết Vương gia đại giá quang lâm, Nguyệt Nguyệt không có từ xa tiếp đón” , vài người khác gặp có người xông vào trong viện, vừa mới chuẩn bị đón người, đã nghe thấy Hàn Nguyệt Nguyệt nói, khẩn trương quỳ xuống.

“Bổn vương không mời tự đến, quấy rầy cô nương , lại vẫn xin đừng trách, cô nương đa lễ .” Mấy người gặp đối phương là Vương gia ngẩn người, vẫn lại là Như Ngọc phản ứng nhanh, lập tức lôi kéo vài người thu thập đình lý gì đó.

“Vương gia sao lại nói như vậy, Vương gia có thể tới, Nguyệt Nguyệt cao hứng còn không vội a” , Hàn Nguyệt nguyệt nhìn chằm chằm người phía trước, ba năm chưa từng tạm biệt, đột nhiên đến , không biết là phúc hay là họa.

“Ta đều nói chúng ta tìm đến Hàn cô nương thôi, các ngươi còn không tin” , Tần Minh rất không dễ dàng né tránh Như Họa Như Tuyết chạy đến sân, gặp gia nhà mình đang cùng Hàn Nguyệt Nguyệt nói chuyện, hai nữ tử đuổi theo quay đầu đối đuổi theo nói.”Tiểu thư” , Như Họa Như Tuyết thấy Hàn Nguyệt Nguyệt, mở miệng hỏi.

“Không có việc gì , các ngươi đi xuống trước đi” Như Họa Như Tuyết thấy Hàn Nguyệt Nguyệt lên tiếng, trừng mắt nhìn Tần Minh liếc mắt một cái tránh ra . Tần Minh nhún nhún vai, ta sớm nói là tới tìm Hàn cô nương , là các ngươi không tin .

“Vương gia đường xa mà đến, ngồi xuống trước uống chén trà đi” , Hàn Nguyệt Nguyệt hướng đình lý, những người khác sớm lui xuống, chỉ có Như Ngọc một người lưu lại hầu hạ. Mạnh Dịch Vân đi theo sau Hàn Nguyệt Nguyệt , cũng vào đình lý. Tần Minh tự nhiên đi theo sau gia nhà mình .

“Vương gia mời ngồi, nếm thử hoa mai trà” , Như Ngọc bưng lên bên cạnh mặt tại giữ ấm ấm trà, rót cho Hàn Nguyệt Nguyệt cùng Mạnh Dịch Vân mỗi người một ly. Mạnh Dịch Vân nâng chung trà lên, nhợt nhạt nếm vào miệng.”Không sai, không nghĩ tới Hàn cô nương còn có trà nghệ như vậy” . Hàn Nguyệt Nguyệt cười cười, “Để cho Vương gia chê cười, Nguyệt Nguyệt là cái người thô kệch, những thứ này đều là nô tỳ của ta làm vì thưởng mai, đặc biệt nấu tới thử , không nghĩ tới còn có thể vừa miệng Vương gia ” , Mạnh Dịch Vân đặt chén trà xuống, nhìn Hàn Nguyệt Nguyệt nói, “Hàn cô nương khiêm tốn , không nghĩ tới cô nương là người yêu mai, cảnh sắc như vậy lại thêm hoa mai trà, cô nương đến là biết hưởng thụ” , Mạnh Dịch Vân vọng hướng trong viện hoa mai, trên mặt nhìn không ra là cái biểu tình gì, vừa rồi thấy nàng múa khi đó như vậy mỹ, lại khiến mình ớ tới nàng trên Tuyết Sơn lần đó. Ba năm không thấy, nhưng năm trước vẫn cảm thấy được nàng chỉ là đứa bé, không nghĩ tới ba năm sau, nàng lại trở nên đẹp như vậy.

Hàn Nguyệt Nguyệt theo tầm mắt Mạnh Dịch Vân nhìn lại, chỉ thấy mấy cành cây bị tuyết phủ, mặt trên lại vẫn nở ra mấy đóa hoa, nàng thích hoa mai, vì thích nó kiên cường, chỉ cần có một điểm hi vọng, nó đều nắm chắc, chứng minh nó không hề so với cái khác sai, ở trong tuyết chịu lạnh một mình nở “Nguyệt Nguyệt là cái người nhàn rỗi thôi, mới có thể mở ra những thứ này” , Hàn Nguyệt Nguyệt thu hồi tầm mắt, nhìn về phía trên bàn ấm trà.

“Vương gia đường xa mà đến, cũng không phải chuyên môn vi thưởng mai đi” , Mạnh Dịch Vân nghe thấy Hàn Nguyệt Nguyệt nói, quay đầu nhìn về phía nàng.”Hàn cô nương tuệ trí hơn người, trái lại bổn vương ngu dốt ” , Hàn Nguyệt Nguyệt thấy Mạnh Dịch Vân không có nói, quay đầu đối bên cạnh Như Ngọc nói: “Như Ngọc, trước mang vị công tử này xuống đi” , công tử trong miệng Hàn Nguyệt Nguyệt , tất nhiên là Tần Minh phía sau Mạnh Dịch Vân .”Là tiểu thư, công tử mời theo Như Ngọc ” , Tần Minh nhìn về phía Mạnh Dịch Vân, thấy Mạnh Dịch Vân hướng hắn gật gật đầu, mới đi theo Như Ngọc ly khai.

“Cũng là không phải việc trọng yếu, chỉ là bổn vương nửa năm trước từng trung một loại độc tên là hắc sát xà , lúc ấy đã đúng lúc dụng nội lực bức ra, sau không có gì trở ngại, chỉ là không biết vì sao khoảng thời gian trước phát hiện nội lực tan rả, trong lòng bàn tay bắt đầu xuất hiện kinh mạch màu đen, càng dụng nội lực, kinh mạch lan tràn lên phía trên tốc độ lại càng nhanh, không có biện pháp, đành phải tới xin nhờ cô nương.” Nói xong, Mạnh Dịch Vân lại vẫn giơ tay lên đưa cho Hàn Nguyệt Nguyệt xem. Hàn Nguyệt nguyệt chỉ thấy trong lòng bàn tay Mạnh Dịch Vân có một đường hắc tuyến bò lên cánh tay.

“Lại vẫn thỉnh Vương gia để tay đến trên bàn, Nguyệt Nguyệt trước nhất mạch” , Mạnh Dịch Vân để tay đến trên bàn, Hàn Nguyệt nguyệt nhanh nhẹn để lên mạch đập Mạnh Dịch Vân , “Vương gia yên tâm, không có gì trở ngại, có thể là độc tố chưa bức ra hết, hiện tại bắt đầu phát tác mà thôi” , Hàn Nguyệt Nguyệt xem Mạnh Dịch Vân cười, ý bảo hắn không cần lo lắng.

“Làm phiền Hàn cô nương ” , Mạnh Dịch Vân để tay xuống. Hàn Nguyệt Nguyệt thu tay, chậm rãi nói, “này giải độc khả năng phải cần thời gian vài ngày, quá hai ngày liền là trừ tịch , Vương gia muốn về kinh thành mà nói, trước dụng dược vật áp chế một phen, khi nào Vương gia xong việc trong kinh trở về thì tiếp tục giải độc ?” Hàn Nguyệt nguyệt nhìn Mạnh Dịch Vân, hỏi. Này gần hết năm , Vương Phủ nhất định sẽ vội vàng .

“Cũng được, chờ ta xong việc trong kinh sẽ trở về tìm cô nương, ” đợi câu trả lời của Mạnh Dịch Vân , Hàn Nguyệt Nguyệt lại rót thêm trà cho Mạnh Dịch Vân , “Kia lại vẫn làm phiền Vương gia đi phòng khách chờ một chút, ta kêu người đi lấy thuốc tới” , thấy Hàn Nguyệt Nguyệt muốn đứng dậy, Mạnh Dịch Vân đặt chén trà xuống, cùng Hàn Nguyệt N guyệt hướng phòng khách đi đến.

Đi đến phòng khách, Như Ngọc sớm chuẩn bị tốt đồ ăn chờ Hàn Nguyệt Nguyệt cùng Mạnh Dịch Vân đã đến, “Vương gia, ngồi xuống trước ăn bữa cơm rau dưa, sau đó hãy khởi hành đi, thời gian vội vàng, chuẩn bị không được chu đáo, mong rằng Vương gia chớ trách.” Hàn Nguyệt Nguyệt đi đến trước bàn cơm, phân phó Như Ngọc đi phòng nàng lấy thuốc, một bên chiêu đãi Mạnh Dịch Vân.

“Sao lại, làm phiền cô nương lo lắng mới đúng” , cùng Mạnh Dịch Vân ngồi xuống, Hàn Nguyệt Nguyệt mới đi đến đối diện ngồi xuống.

Mạnh Dịch Vân đi rồi, Hàn Nguyệt Nguyệt mới trở về phòng nghỉ ngơi, cùng đại nhân vật nói nói thật đúng là mệt, nói chuyện đều phải vẻ nho nhã , xem ra sau này vẫn lại là đóng cửa sống qua ngày thôi, miễn phải ứng phó những người này, ài ~ bất quá người không mời tự đến, chính mình cũng không dám từ chối ngoài cửa a, ai kêu người có quyền thế. Chính mình đắc tội không nổi.

“Tiểu thư vẫn là nên tắm nước nóng, ở trong sân nán lại thời gian dài như vậy, đều đã lạnh thấu xương ” , Như Ngọc thấy Hàn Nguyệt Nguyệt ghé vào trên giường, khẩn trương đi qua nhắc nhở. Chẳng thế thì tiểu thư lại ngủ đi qua, nàng rất bội phục Hàn Nguyệt Nguyệt, hơi dính gối đầu liền ngủ.

“Được rồi” , Hàn Nguyệt Nguyệt nằm úp sấp trở dậy, đi vào gian trong, bên trong là bồn tắm nàng chuyên môn dùng tắm .

Đến ngày ba mươi , Hàn Nguyệt Nguyệt dụng giấy hồng bọc mấy cái tiền lì xì, từng bên trong đều đã nhét hai mảnh kim diệp, là cho Tiểu Tinh các nàng làm tiền lì xì . Hàn Nguyệt Nguyệt hiện tại ở địa phương là thôn trang ở ngoài Tứ Phương thành, cũng là ba năm trước đây mua thôn trang, chỉ là sau khi có tiền, càng làm cho chung quanh bán tiếp , mở rộng gấp ba, tên là hoa mai trang, trang lý trừ bỏ các nàng bảy người, còn có hườima ma khoảng bốn mươi tuổi , chuyên môn phụ trách chuyện phòng bếp , còn có ba tiểu nha hoàn, phụ trách việc vặt vãnh.

Hàn Nguyệt Nguyệt xắp xếp ra một tiểu viện cho nhóm người các nàng , mà Tiểu Tinh, Tư Tư, còn có bốn người ở cùng nàng trong viện, còn có mấy gian phòng khách.

Chiếm cũng không đến một nửa, mặt sau tất cả đều là đất trống, cho nên Hàn Nguyệt nguyệt mới ở phía sau làm một mảnh vườnn.

Hàn Nguyệt Nguyệt không bất công, kia phòng bếp cùng ba tiểu nha đầu đều cho bao một mảnh kim diệp, xem như ủy lạo các nàng này một năm tới vất vả , bao lì xì để một bên, để cho thời điểm ăn cơm tất niên chia các nàng.

“Tiểu thư, bánh chẻo da đuổi chuẩn bị làm , ngươi muốn hay không cùng làm a” , Như Ngọc tiến vào thấy bao lì xì của Hàn Nguyệt Nguyệt , đi qua.” được a, lập tức đến liền” , Hàn Nguyệt Nguyệt đem tiền lì xì cất kỹ, đi theo Như Ngọc cùng vào phòng bếp.

Đảo mắt đến mấy hôm sau, Hàn Nguyệt Nguyệt lại cho chưởng quầy các Thiên Hương lâu đưa đi một phần dược thiện( các món ăn có vị thuốc), làm bảng hiệu năm nay , như Tuyết cùng Như Họa mỗi ngày đều cùng Tiểu Tinh ở hậu viện luyện võ, mà Lục Tư Tư cùng Như Song vừa muốn bắt đầu xử lý chuyện tình ở từng cái Thiên Hương lâu , còn lại cũng chỉ là Như Ngọc mỗi ngày đi theo Hàn Nguyệt Nguyệt .

“Tiểu thư, hoa mai đều đã rơi xuống” , Như Ngọc xem mấy đóa hoa rớt trên đất , ai thán nói. Mấy ngày hôm trước lại vẫn như thế trông rất sống động, lúc này mới vài ngày, mà bắt đầu nhao nhao rơi xuống.

“Đúng vậy a, đều đã rơi xuống” , Hàn Nguyệt nguyệt nhìn chằm chằm trước mắt vườn mai , “Như Ngọc, ngươi đi lấy cái giỏ lai đây, đem những đóa hoa còn đẹp mang đi phơi khô, về sau còn có thể dùng để pha trà.

Hàn Nguyệ Nguyệt quay đầu phân phó Như Ngọc, sau đó bước trên những cánh hoa vừa rụng xuống đất. Hoa nở hoa tàn, đến nơi đến chốn, đây là lẽ thường của thế gian, lại có như thế nào đáng tiếc, sang năm hoa lại nở, khi đó lại đến xem cũng được.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s