Một thê sáu phu chương 27

Chương 27: Giết gà sao có thể dùng đao giết trâu?

“Hô hô, tiểu tử, ta nói cho ngươi, ngươi trúng độc !”

Biểu tình cùng khẩu khí đầy đắc ý thật giống như là muốn nói cho nàng “Chúc mừng ngươi, ngươi trúng thưởng !”

Đóa Đóa vốn là sửng sốt, tiếp theo là giật mình há to mồm, làm sao có thể?

“Ngươi là vụng trộm đi theo đi? Nếu không thì buổi sáng hôm nay khi Sở tiểu tử phát cho mỗi người một viên giải độc hoàn sao lại không có ngươi, hắn là người luôn cẩn thận làm sao có thể quên?”

“Nào có a, ta. . . . . . Ta hôm nay quá mót, lúc ấy vừa vặn đi ra ngoài .” Đóa Đóa thập phần chột dạ.

“A…? Ta đây lập tức kêu tiểu tử kia cho ngươi giải dược .” Hòa thượng làm bộ liền muốn mở miệng hướng về phía trước gọi.

“Đừng a, ” Đóa Đóa lập tức giữ chặt hắn, hai người vừa đi vừa nói , chỉ một lát ngay cả mấy cái bóng dáng mông lung phía trước đều nhìn không tới , “Phía trước đều không có người, Sở. . . . . . Chủ nhân sao có thể nghe được tiếng của ngươi a. Chờ tới đỉnh núi lại tìm chủ nhân muốn giải dược cũng không muộn.”

Huống chi nàng khi nào thì trúng độc ? Không nên bị hòa thượng không rõ lai lịch này lừa .

Hòa thượng tựa hồ nhìn ra nàng không tin, trở tay bắt lấy cổ tay nàng: “Hắc, ngươi cũng biết vì sao trước giờ ngọ , ở sườn núi không thấy có người đi đường? Thậm chí đi hơn một canh giờ rồi ngay cả chim bay cá nhảy đều không có thấy nửa con? Cũng bởi vì sương mù này có độc, càng lên cao độc khí càng dày đặc, sau giờ ngọ mới từ từ tán đi. Ngươi hiện tại càng lên cao trúng độc càng sâu, sợ là không tới đỉnh núi liền đứt, ài, đáng tiếc một đôi tay nhỏ trắng noãn xinh đẹp như vậy a!”

Nói xong còn dùng lực nhéo tay nàng.

Đóa Đóa thần tình hắc tuyến, chẳng lẽ là sự thật? Chỉ là hòa thượng không nghĩ biện pháp thì không nói làm gì , lại vẫn nhân cơ hội ăn đậu hủ của nàng, nhìn bộ dáng hắn vẻ mặt nghiêm túc không giống như là nói dối, vẫn là mạng sống quan trọng hơn, nàng bài trừ một cái tươi cười thương cảm : “Đại sư, vậy làm sao bây giờ a?”

“Sở tiểu tử trên người khẳng định vẫn còn có, ta hiện tại gọi hắn thôi.”

“Không cần a!” Đóa Đóa đúng lúc ngăn lại động tác của hắn, do dự nhưng cuối cùng vẫn là thẳng thắn , “Ta, ta là vụng trộm đi theo. Bị chủ nhân biết rõ, khẳng định sẽ đánh ta một trận . . . . . .”

Chủ yếu là thật sự không nghĩ muốn để cho Sở phụ thân lại đây cứu nàng, giống như nàng luôn luôn gây chuyện, chủ yếu nàng còn có một loại tâm lý nàng nghĩ rằng khả năng độc này chỉ là chướng khí, không nghiêm trọng lắm.

“Ha ha, ta liền biết!” Hòa thượng cực kì tự đắc nhếch miệng, “Ta đây sẽ không gọi hắn .”

“Tiền bối biết giải độc sao?” Đóa Đóa bài trừ một tia mỉm cười, ngực nàng tựa hồ càng ngày càng đau, thật sự là trúng độc ? Ài, khó có được một lần xuất cốc vậy mà ngay cả hô hấp không khí đều khó như vậy a!

“Hẳn không.”

“Vậy tiền bối có dư đan hoàn sao?”

“Không có!” Trả lời lại càng rõ ràng, “Một người một viên, làm sao còn có dư ?”

“Vậy tiền bối hiện tại hỗ trợ gọi chủ tử của ta đi.” Nàng buông tha chống cự, vẫn là kêu Sở phụ thân đi, lấy tính tình của hắn nhiều lắm chỉ là trách cứ nàng một phen thôi, hiện tại chính mình không có nội lực, đau đớn lại nhiều hơn chút, mặc kệ độc có phải hay không kịch độc, vẫn là tánh mạng quan trọng hơn.

“Không liên quan!” Hòa thượng hiện tại thật sự nổi lên tiểu tính tình , “Mọi người đi xa như thế , kêu cũng không có tác dụng, ha ha, ai kêu chính ngươi lén lút theo tới? Xứng đáng!”

Đóa Đóa thần tình hắc tuyến, bộ dáng đó của hòa thượng nào có một điểm phổ độ chúng sinh ? Hoàn toàn là một bộ biểu tình vui sướng khi người gặp họa, huống chi nàng vẫn là một cái tiểu đồng mười tuổi!

Vì thế nàng làm một cái quyết định anh minh , lập tức xoay người xuống núi, hiện tại sinh mệnh cao hơn toàn bộ , trước quay về tìm mẹ lấy giải dược , sớm biết thế liền mang viên bách độc hoàn trên người có phải tốt không, hi vọng mình còn nhớ rõ là để chỗ nào, không bỏ đi mới tốt.

“Ai, ai, ngươi đừng đi a!” Hòa thượng thấy nàng xoay người rời đi, nóng nảy, “Ta không thể tìm gia chủ của ngươi, còn có thể tìm những người khác a! Còn tuổi nhỏ, liền thiếu kiên nhẫn như vậy, về sau làm sao có thể làm việc lớn?”

Đóa Đóa mặt lại đen , xin nhờ! Cũng không nhìn xem hiện tại là tình huống gì, đổi lại ngươi cũng thiếu kiên nhẫn a, nàng là đã chết qua một lần , càng thêm biết sinh mệnh đáng quý.

“Ngươi có giúp hay không, người xuất gia nên từ bi , ta vì Phật môn cảm thấy thật đáng buồn!” Tiếp tục đi xuống núi, dựa vào người không bằng dựa vào chính mình.

“Ngươi , tiểu hài tử tính tình thật nóng nảy a, ta thích!” Hòa thượng thấy khuôn mặt Đóa Đóa đen sì, ngược lại cười hì hì gần sát chút, giữ chặt vạt áo của nàng liền hướng tảng đá bên cạnh đặt xuống, sau đó lại vẫn vui mừng reo lên, “Ngươi hiện tại tuy trúng độc không phải nặng, nhưng nếu thời gian chạy trở về sợ là xâm nhập lục phủ ngũ tạng , trừ bỏ giải dược còn phải có cần một người có nội lực thâm hậu trong mười ngày , mỗi ngày cần hai canh giờ vì ngươi bức khí độc. . . . . .”

Đóa Đóa cảm giác trên đầu tựa hồ có ba con chim nhỏ gào thét bay qua, giống như cực kỳ phiền toái ! Tiếp tục lên núi là độc phát bỏ mình, hiện tại xuống núi lại là độc xâm nhập vào ngũ tạng, mạng lại nguy hiểm rồi.

“Ngươi a, còn không bằng ở chỗ này chờ có người đưa giải dươc tới cho ngươi !”

Đóa Đóa còn đang hồ nghi , hòa thượng vẻ mặt cười bí hiểm, sau đó chỉ thấy hắn ngồi ngắt lấy mấy phiến lá cây bên cạnh, đặt ở bên miệng thổi mạnh , một tiếng chói tai vang lên.

Đóa Đóa nhíu mày, muốn thổi cũng đừng thổi bên tai nàng a, thanh âm này sợ là thần tiên cũng bị xuất huyết bên trong , may mắn hắn chỉ thổi ba lần , nếu không nàng không bị độc chết ngược lại trước bị tiếng kèn lá này hại chết.

“Hòa thượng đại sư, xin ngươi đừng lại nghiên cứu ta !” Hòa thượng đã ở trước mặt nàng nhảy lên xuống trái phải mỗi bên ba lần , mỗi lần đều là mang theo vẻ mặt nghiên cứu nhìn nàng, đổi một phương hướng khác lại tiếp tục dùng ánh mắt mới lạ xem xét nàng, nàng xác nhận chính mình buổi sáng trước khi xuất môn mặt mũi đầu tóc đã rửa sạch a.

“Ngươi nên là cảm thấy vinh hạnh a, Tuệ Thiện ta rất ít khi cảm thấy hứng thú gì đó…!”

Đóa Đóa dở khóc dở cười, bị người coi như khỉ xem, nàng vẫn nên mang ơn hay sao? Huống chi nàng cũng không phải đồ vật , nàng rõ ràng là một người, đáng yêu thiện lương, tương lai sẽ trưởng thành đại mỹ nữ siêu cấp xinh đẹp a…!

“Lão hòa thượng, ngươi thiện lương ? Ta xem ngươi vẫn là hoàn tục thôi, coi như là vì Phật môn làm chuyện công đức.”

“Oa, ta đâu có già? Ta còn trẻ thật sự a.” Tuệ Thiện hòa thượng không vừa ý , lại dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu xem xét nàng, “Ta cảm thấy nói chuyện với ngươi khẩu khí như một người hơn hai mươi tuổi .”

“Hô, hô.” Đóa Đóa miệng lớn thở phì phò, dần dần cảm thấy mệt đến mức hoảng, cũng chẳng muốn cùng hắn cãi cọ , vẫn là không nên sinh khí mới tốt, đừng nên người đưa giải dược còn không có tới nàng đã chết trước , thật oan uổng a.

Lão hòa thượng mắt thấy Đóa Đóa khí tức dần dần yếu, vội vàng điểm mấy huyệt đạo trên người nàng , lại vì nàng tiếp thêm chân khí, hắn vừa rồi vẫn còn cười hì hì , tựa hồ cũng có chút nóng nảy: “Oa, đồ ranh con kia bình thường nhảy lên rất nhanh , hôm nay so với rùa lại vẫn còn chậm?”

Lão hòa thượng vẫn còn đang nói hăng say, chỉ thấy từ trong sương mù có một bóng dáng thần tốc chạy tới , người chưa tới thanh âm đã tới trước .

“Hừ, ngươi mới chậm hơn rùa , ngươi rượu thịt hòa thượng bình thường không ăn chay niệm Phật một lòng hướng thiện, chuyên môn đi sinh sự, gọi ta gấp như vậy có chuyện gì? Ta hiện tại vội thật sự!”

Lão hòa thượng thấy người tới đứng lại, mới hì hì cười nói: “Ngươi đồ ranh con này, vẫn không biết lớn nhỏ như vậy , chẳng lẽ một năm trước bại bởi ta còn không phục? Chỉ là lần này cứu người quan trọng hơn, chẳng thế thì ta không dùng tới ba việc mà ngươi thua phải làm cho ta kia .”

“Được! Vậy đây là lần thứ hai giúp ngươi , cũng chỉ còn một lần sau cùng nữa!”

“Hắc, ngươi tiểu tử này thật còn rõ ràng hơn cả Lão Tử .”

“Vô nghĩa, cứu người nào?” Ngạo khí mười phần, không giống như là tới cứu người , trái lại giống tới bố thí .

“Nhạ, tiểu đồng đi đằng sau ta , ” Lão hòa thượng nghiêng người, để cho Đóa Đóa ở phía sau lộ ra, “Hắn trúng sương độc, dụng một viên lân đan nhà các ngươi là được.”

Đóa Đóa âm thầm kêu khổ, muốn tránh cũng không kịp , huống chi chính mình bây giờ toàn thân vô lực, từ lúc người tới chỉ cần nghe tiếng khi đó liền nhận ra hắn là ai , chẳng lẽ hắn là cứu binh mà Lão hòa thượng nói ? Phải biết rằng người này sợ là hận không thể một đao giết mình mới tốt, làm sao cứu nàng!

Hắn đứng trước mặt lão hòa thượng , đúng là Hiên Viên Hạo Thiên mà hôm qua nàng mới đùa giỡn ! Mà lão hòa thượng kêu tên này tới cứu nàng, chẳng lẽ thần trí mơ hồ ?

“Ngươi!” Tiểu tử kia chán nản, chỉ liếc mắt nhìn qua Đóa Đóa, cũng không có cẩn thận lưu ý, ” Chỉ một điểm sương độc nho nhỏ, lại muốn phí một viên linh dược của ta ? Vẫn lại là một người hạ nhân? Ngươi cũng biết ‘ lân đan ’ này có bao nhiêu trân quý? Giết gà làm sao có thể dùng đao giết trâu?”

Nếu không phải hiện tại toàn thân vô lực, Đóa Đóa quả muốn nhảy dựng lên đạp chết hắn , tựa hồ trước nàng giảng cho hắn một khóa cùng chịu một chưởng kia đều uổng phí !

Coi tiểu thí hài này ví dụ như thế nào , hắn đọc qua sách sao? Hiện tại là cứu người, là cứu người có được hay không! Kia rắm chó linh đan có trân quý hay mạng người trân quý? Mạng của hạ nhân cũng là mạng a! Lại còn so sánh nàng với gà? Hắn có biết hay không”Gà” là mắng chửi người ! Đóa Đóa một cái đau sốc hông thiếu chút nữa liền không có đứng lên được, mạng nhỏ của nàng sớm hay muộn cũng mất trên tay tên tiểu tử thối này.

Tuy chỉ là tức giận nghĩ thế , nhưng nàng lại không biết nhiều năm sau , nàng quả thật sắp chết dưới tay hắn.

“Hì hì, ta mặc kệ, ta liền muốn ngươi dụng‘ lân đan ’ cứu hắn, ai kêu ngươi thiếu ta.” Lão hòa thượng thật không hề quản thí hài ví dụ không thích đáng, chỉ là vẻ mặt cười cợt nhả .

Tiểu Hạo thiên khuôn mặt nhỏ nhắn đau lòng , nắm chặt một cái bình ngọc nhỏ màu xanh biếc : “Ta chỉ có hai viên, mất mười năm Kỳ Lân cung mới luyện được sáu viên! Đan hoàn này không phải dùng để giải một dạng độc , không biết võ công ăn vào có thể cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ, người luyện võ ăn xong có thể tăng mười năm công lực a, lão hòa thượng, cũng không thể đổi một cái điều kiện khác sao?”

“Không được! Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, mạng của tiểu đồng này quan trọng hơn kéo dài tuổi thọ, tăng trưởng công lực ?” Lão hòa thượng lúc này trái lại đột nhiên từ bi , làm Đóa Đóa cảm động đến nỗi hai mắt ngân ngấn nước.

Tiểu tử kia thật sự nhìn nhìn mặt lão hòa thượng , tiếp theo lại cúi đầu nhìn nhìn bình ngọc, không hề xem giờ phút này đương sự mới là cần nhất cứu trị .

“Đại sư, cám ơn ngươi gọi người xin thuốc cho ta , chỉ là mạng nhỏ của ta không thể so được với linh đan trên tay thiếu cung chủ ! Trong mắt thiếu cung chủ thân phận như chúng ta đây. . . . . . Thân phận hèn mọn chỉ như con kiến. . . . . . Mạng của con kiến , ngươi đừng nên vì ta mà ép buộc hắn .”

Tiểu Hạo Thiên tựa hồ bị chấn kinh ngây ngốc tại chỗ, lúc này mới cẩn thận đánh giá tiểu đồng một thân bố ý nằm ở ven đường.

Đóa Đóa không hề xem nam hài sắc mặt trắng bệch đang đứng ở một bên, thở phì phò tiếp tục nói: ” Dược như vậy mà cứu sống ta, ta cũng sẽ không vui vẻ , lại càng không nghĩ muốn thiếu nhân tình của một người tự đại cuồng vọng như này! Hôm nay nếu là mạng nhỏ bỏ đi, thì. . . . . . Thật sự ta chỉ tự trách mình quá sơ ý . . . . . . Cũng quá nhỏ yếu .”

Đóa Đóa hiện tại cảm thấy được càng ngày càng mệt, mí mắt càng ngày càng trầm, đau lòng càng ngày càng mạnh, có vật gì thẳng hướng cổ họng nhưng là nàng cố nén xuống , nếu có cơ hội sống lại một lần, nhất định phải trở thành cường đại !

Đóa Đóa đột nhiên cảm giác thân thể nhẹ nhàng tiện đà ngã vào trong một cái ngực nho nhỏ , nâng mí mắt xem, đã thấy khuôn mặt lo lắng của Tiểu Hạo Thiên , thần tốc đổ ra một viên đan hoàn từ bình ngọc , nắm cằm của nàng liền muốn cho nàng ăn , bên tai tựa hồ truyền đến tiếng hô kinh dị của Lão hòa thượng !

Đóa Đóa tuy khí tức mỏng manh, lại quật cường quay đầu đi, trước mặt tử vong khó có được một lần cốt khí như vậy.

Dù sao có người nhiều người muốn giết nàng như vậy , thật không dễ dàng tránh thoát đuổi giết, nàng cho rằng trốn ở rừng sâu núi thẳm này có thể giữ được mạng nhỏ bình an lớn lên, lại còn có loại kiếp nạn từ trên trời rơi xuống như này , còn không bằng lại chết sau đó đi Diêm vương điện tìm lão nhân kia tính toán sổ sách đi, coi hắn đem nàng lừa đâu chỉ có một chữ bi thảm có thể hình dung hết?

“Ngươi nha đầu ngu dốt này, nếu không ăn sẽ mất mạng?” Tiểu Hạo thiên vừa vội vừa giận, trên tay sử dụng lực, chỉ là trước mắt tiểu cô nương rõ ràng đau đến nỗi mặt mày đều đã nhăn lại , lại nhất định phải đối chọi cùng hắn , miệng ngậm quá chặt! Hắn làm thế nào cũng cậy không ra!

“Oa, đồ ranh con, ngươi nói tiểu thư đồng là một tiểu cô nương? Ngươi nhận ra nàng? Trách không được tay nhỏ non mềm như thế a !” Lão hòa thượng há miệng , lần mò chòm râu tựa hồ đang trở về chỗ cũ, thật quên mạng nhỏ của tiểu cô nương còn đang nguy hiểm.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s