Một thê sáu phu chương 26

Chương 26: Người thần bí dưới ánh trăng

 

Có thể là do ban ngày bị chút kinh hách, buổi tối rửa mặt chải đầu xong Đóa Đóa cũng không buồn ngủ, qua loa đuổi Tiểu Bích ra ngoài, một mình nằm ở trên giường, mở to hai mắt ngẩn người.

Trong phòng mặc dù đèn đã tắt, nhưng là ánh trăng sáng rọi. Từ song cửa sổ nhìn ra ngoài, một vòng trăng tròn treo trên không trung, Đóa Đóa xuống giường đi đến bên cửa sổ ngẩng đầu nhìn lại, ánh sáng nhàn nhạt hắt vào phòng, để cho trong lòng Đóa Đóa nổi lên một chút sầu ly cùng tưởng niệm, đột nhiên nhớ tới bài thơ Tịnh dạ tư của Lý Bạch mà tất cả trẻ em phụ nữ già trẻ gái trai đều biết , không khỏi thì thầm:

“Đầu giường ánh trăng rọi, mặt đất như phủ sương;
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương.”

Không biết kiếp trước cha mẹ tỷ tỷ tỷ thân thể có khỏe hay không ? Không biết mấy đứa bạn thân đã lấy chồng hết chưa? Không biết Đầu Gỗ có phải hay không đã quên đi hình dáng của nàng ? Không biết cái nữ quỷ hồn chiếm thân thể của nàng có đối xử tử tế với thân xác của nàng không?

Đột nhiên một lần tai nạn xe cộ lại thay đổi vận mệnh của hai linh hồn , gián tiếp cũng cải biến vận mệnh của rất nhiều người bên cạnh các nàng , cuộc sống có quá nhiều điều không thể hiểu được cũng như không thể tránh khỏi.

Khuôn mặt đang cau lại vì suy tư của đứa nhỏ kia không phù hợp với tuổi tác , ở dưới ánh tăng rõ ràng có thể thấy được, không phải mười năm, vậy mà trăng lại tròn như vậy làm cho người ta thương tiếc.

Đóa Đóa ngơ ngác dựa ở trước cửa sổ trầm luân vào suy nghĩ của chính mình , không biết qua bao lâu, lâu đến nỗi đã quên rằng vào ban đêm trên núi là rét lạnh.

Nàng quá mức nhập thần , cũng không có nghe được vài tiếng thở dài thật khẽ bị gió đêm thổi tan , cũng không có cảm nhận được một cỗ oán giận đang ẩn núp từ một nơi bí mật gần đó , một ánh mắt mê mang cùng tìm tòi nghiên cứu , thậm chí không có ngửi được một cỗ hương vị hơi nhạt so với bình thường từ đàng xa phiêu qua tới .

Lúc này này dưới ánh trăng chỉ có chính nàng cùng với bản thân mình suy nghĩ. . . . . .

Một mảnh mây đen từ từ bay tới, sau một hồi kiên trì không ngừng , rốt cục che khuất toàn bộ ánh trăng, đình viện nho nhỏ lập tức lâm vào hắc ám . Lúc này dưới bóng cây chậm rãi đi ra một người, người nọ đi thẳng đến cạnh cửa khi đó mới dừng lại, nghỉ chân ngửa đầu trầm giọng nói: “Đêm đã khuya, hai cái bằng hữu lớn nhỏ nên trở về ngủ.”

Đây là tiếng nói của một nữ tử trung niên.

Chỉ thấy chủ nhân của tiếng nói đi vào trong phòng, nhẹ nhàng ôm lấy tiểu cô nương đang tựa vào bên cửa sổ ngủ say , trong mắt tất cả là yêu thương, đem đứa nhỏ nhẹ nhàng đặt ở trên giường đắp chăn xong, một trận hương vị tràn qua, tiểu cô nương xoay người nói thầm một tiếng, tựa hồ ngủ càng say nồng .

Lúc này phía chân trời mây đen rốt cục trôi đi, ánh trăng từ tầng mây một lần nữa tuôn trào xuống, trong phòng giường ghế rõ ràng có thể thấy được, nhưng là nữ tử ngồi ở bên giường lại che một tầng lụa mỏng, nhưng trong mắt là yêu thương không chút nào che dấu.

Ánh trăng quét xuống bóng dáng cao lớn đang đến gần nữ nhân ngồi ở bên giường , tầm mắt lại nhìn chăm chú vào nữ hài đang ngủ say ở trên giường kia, ánh trăng chiếu sáng bạch sắc cẩm bào cùng thần thú được thêu bằng kim tuyến màu đen đang giương nanh múa vuốt của hắn, thần thú dưới ánh trăng tựa hồ nhất thời như sống dậy, có vẻ dị thường quỷ dị quỷ mị.

“Thiên nhi, ngươi lui ra!” Nam tử cũng không có ngó ra ngoài cửa sổ, nhưng lại từ ngoài cửa sổ truyền đến một tiếng “vâng” , lập tức có người nhảy lên mái hiên mà đi.

“Thật không ngờ đường đường Kỳ Lân cung chủ cùng thiếu cung chủ đều có tập tục xấu nửa đêm nhìn lén tiểu cô nương ngủ , nguyên lai hổ phụ vô khuyển tử là thật a!” Một tiếng nói rét lạnh cùng châm biếm của nữ nhân vang lên .

Nam tử cũng không có bị chọc giận, ngược lại phiền muộn thở dài: “Nguyên bản ta chỉ là hoài nghi, nhưng là đêm nay thấy được tiền bối , ta đã biết đáp án . Dao nhi, thật là. . . . . . Tiền bối có thể có tin tức xác thực?” Thanh âm đã phát run.

Nguyên bản tiếng nói trong veo mà lạnh lùng của nữ nhân kia nhất thời trở lại, có cảm giác như đang hãm sâu vào nỗi đau kịch liệt cùng cảm thán: “Thật không ngờ chuyện cách mười mấy năm, ngươi vẫn quên không được nàng! Kỳ Lân cung ở trên giang hồ hô phong hoán vũ, ở triều đình cũng có thế lực Ám vệ, ngay cả ngươi cũng không có biết, ta một cái lão bà ẩn cư núi rừng làm sao có thể có tin tức. Thương cảm hài tử của ta đường tình nhấp nhô, vốn cho là sau nhiều lần trắc trở , đã tìm được nơi có thể dựa chung thân , mà nay lại. . . . . . Ài! Ta thương cảm tôn nhi, nàng là vô tội.”

Một tiếng u thán, vô hạn phiền muộn cùng đau xót, ngón tay thon dài vuốt ve khuôn mặt của nữ hài khi đó càng thêm ôn nhu .

Nam tử lúc này hai tay gắt gao nắm thành quả đấm, gân xanh lộ ra ngoài, trên mặt là đau khổ hằn sâu, ánh mắt ở trong đêm đen lóe sáng ám lam sắc u quang: “Thù của Dao nhi, ta nhất định sẽ vì nàng báo! Tiền bối không cần lo lắng, dù cho có hao phí nhiều thời gian, ta cũng sẽ tìm ra nơi nàng rơi xuống, sống thì phải thấy người chết muốn. . . . .”

Nam tử tựa hồ nói không được nữa, dừng một chút mới nói, “Chỉ là không biết tiền bối nguyên lai vẫn ẩn cư Thần Tiêu sơn, vãn bối chưa bao giờ tới tiếp, nếu như thuận tiện. . . . . .”

“Không được, lão bà ta ẩn cư trên núi nhiều năm không muốn bị quấy rầy, ngay cả Sở tiểu tử cũng không biết sự tồn tại của ta . Ngươi không thể nói nhiều!” Nữ nhân uy nghiêm dặn bảo .

“Vâng!” Nam tử mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng vẫn lại thập phần tôn kính đối với nữ nhân trước mắt , sau một lúc lâu lại cảm khái nói, “Lúc trước, nếu ta có thể kiên trì không lùi bước, Dao nhi làm sao sẽ. . . . . .”

“Chuyện quá khứ đã qua , có suy nghĩ cũng chẳng thay đổi được gì? Tâm nàng nếu có ngươi cũng thật sự là chuyện tốt , lại nói ngươi khi đó còn trẻ tuổi tính tình cường ngạnh bá đạo đều không thể chấp nhận được nàng, chỉ có thể nói là số mệnh của nàng . Chỉ là cái người khởi xướng làm thương tổn tâm nàng ngồi ở vị trí kia nếu như biết rõ, còn có thể an tâm được hay không a!” Nữ nhân chau mày, tiếp tục thở dài, “Từ xưa hồng nhan bạc mệnh, Nam nhi mặt mày có nét đẹp của mẫu thân nàng, ta chỉ hi vọng nàng về sau không có kiếp nạn giống chúng ta . . . . . . Ta lúc trước đang ở hồng trần đúng lúc bứt ra được, hiện nay mới được thanh tĩnh, Dao nhi cũng không may mắn được như ta . . . . .”

“Tiền bối, huyết mạch của Dao nhi tất nhiên ta sẽ chiếu cố. . . . . .”

“Không được, có ta cùng Sở tiểu tử còn tại đây nên không có gì đáng ngại, mà Thần Tiêu sơn địa thế gập ghềnh, người ở rất thưa thớt, ngươi đừng nên trở lại thêm phiền.”

“Vâng!”

Trên giường hình nhân lúc này ưm một tiếng, làm như thỏa mãn cảm thán, chuyển người lại rơi vào mộng đẹp, hơn phân nửa thân thể lăn ra ngoài chăn , lộ ra nội đơn bạch sắc, nữ nhân nhẹ nhàng đem đệm chăn kéo cao, đem góc chăn vén chặt, động tác mềm nhẹ tinh tế.

“Canh khuya đường dài, cung chủ vẫn sớm một chút trở về nghỉ ngơi cho thỏa đáng!”

Nam nhân làm như cảm thấy được không còn gì để nói , tiện thấp giọng cáo lui, kia bạch sắc vạt áo đi ra ngoài cửa.

Quá không lâu, trên mái hiên hậu viện có một bóng dáng thon dài đang phi thân mà đi , nếu là thừa dịp ánh trăng nhìn kỹ sẽ thấy một người khoác lên áo bào toát ra màu đỏ Mân Côi, giống như chỉ cần đến gần chút nữa liền có thể ngửi thấy hương thơm ngào ngạt.

Một mảnh mây đen che khuất ánh trăng mới nhô lên cao , vạn vật đột nhiên an tĩnh lại, tựa hồ sợ hãi cùng chờ đợi cái gì. Một bóng người toàn thân tối đen từ một căn phòng đơn sơ rón ra rón rén tiêu sái đi ra, dọc theo đường đi dò xét trái phải, bước đi cực kỳ thong thả, nán lại đi đến trước cây đại thụ trăm năm ở dốc núi mới tựa hồ nhẹ nhàng thở ra, thẳng lên thân thể có hơi chút cong , thi triển khinh công hướng đáy vực tối đen còn hơn so với y phục của hắn bay vọt xuống!

Cây già bên vách đá kia lúc này cành lá run lẩy bẩy , phát ra âm thanh xào xạc, làm như hoảng sợ cảm thán: trễ như vậy cũng có người nhảy vực? Ai cũng thật sự hỏi thế gian tình là gì, mà bao người phải hẹn thề sống chết bên nhau?
#####################################

Sáng sớm, Đóa Đóa rang rộng tay chân ghé vào trên giường, đầu hướng một bên, mắt nhập nhèm nghe Tiểu Bích sinh động như thật miêu tả tình hình tối hôm qua Tiểu Vũ chọn đồ vật đoán tương lai , ngày hôm qua bởi vì thiếu người, Tiểu Bích cũng đi tiền viện hỗ trợ.

Lần này đại khái đến đây có hơn mười người, ngẫm lại tới cũng thật sự là không nhiều lắm, cơ hồ đều là chút danh môn chính phái trên giang hồ cũng không có người tham gia triều chính , Đóa Đóa biết Sở phụ thân trên triều đình cũng có quen biết một chút , xem ra lần này vì nàng lại làm ra không ít nhượng bộ.

Đang lúc Đóa Đóa nghe xong lại nhanh ngủ, khi đó Lưu tẩu ở phòng bếp đưa tới đồ ăn sớm một chút. Lại chuyển cáo nói lão gia phu nhân để cho tiểu thư ra ngoài tản bộ, bởi vì toàn bộ khách nhân hôm nay đều đi lên đỉnh núi du ngoạn.

Bởi vì thần Tiêu sơn ở bên cạnh phía nam của Lăng quốc , là núi cao thứ ba, trên núi cây mọc xếp lớp, xung quanh lại thanh tĩnh, lại có tiếng thần tiên ở mấy trăm năm nay, những khách nhân này tự nhiên ở lâu vài ngày đều muốn đi lên thưởng thức vô hạn phong quang.

Đóa Đóa vừa nghe lập tức tinh thần tỉnh táo, nói thật ở nơi này nhanh qua hai năm , đỉnh núi quả thật chưa từng đi, chủ yếu là nàng tìm không ra đường đi tới đỉnh núi , chỉ biết mật đạo đi từ sườn núi .

Đóa Đóa tâm tư vừa chuyển, vội vàng ăn một chút rồi thay y phục của gã sai vặt , quấn tóc lên rồi dùng khăn vuông bọc lại, vụng trộm đi theo đằng sau đám khách nhân kia, bởi vì cơ hồ không ai biết thân phận của nàng , vừa thấy nàng chỉ tưởng rằng là tiểu đồng tử sai vặt đi theo phía sau .

Sở phụ thân đi đầu, ở phía trước dẫn đường lại vừa đi vừa hướng cảnh sắc hai bên giảng giải.

Khách nhân nhưng lại đi theo sau đó vài bước, có khi gật đầu phụ họa, có khi lại dẫn ra một chút vấn đề, chỉ thấy cách ăn mặc của phần lớn khách nhân đều theo kiểu giang hồ , trong đó đáng chú ý đó là Kỳ Lân Cung Cung chủ. Hắn hôm nay toàn thân màu đen trường bào, phía dưới là hoa văn màu hồng , càng có vẻ ngọc thụ lâm phong , chỉ có ở phần đuôi mắt lộ ra mấy nếp nhăn mới tiết lộ tuổi của hắn, chẳng thế thì mọi người thật đúng là tưởng rằng hắn là thanh niên tài tuấn vừa qua khỏi ba mươi a.

Mà những tân khách khác nhìn thấy hắn phần lớn trên mặt đều hiện lên tươi cười cung kính, ánh mắt cụp xuống gật đầu, thậm chí có chút người cười thân thiện lấy lòng, như vậy thái độ cung kính có thể thấy được địa vị này là cao bao nhiêu.

Đóa Đóa ở trong lòng âm thầm đem hắn cùng Sở phụ thân so sánh một phen, tuy đều là mĩ nam trung niên , cũng chỉ hơn nhau vài tuổi, nhưng là cổ khí thế tươi cười vẫn mang uy nghiêm so ra là Sở phụ thân kém hơn. Chỉ cần nhìn một cái liền biết ai là vua và ai là dân thường.

Đóa Đóa vẫn đi ở phía sau cùng, nàng đang nhìn thấy phía trước có một người ăn mặc như hòa thượng , nói là hòa thượng nhưng lại nuôi tóc ngắn có chòm râu hoa râm, nói không phải hòa thượng lại mặc áo cà sa, trên cổ lại đeo một chuỗi Phật châu, cặp mắt kia linh hoạt cực kỳ, đông xem xét tây nhìn sang, vừa không xem chủ nhân cũng không xem mấy nhân vật kia hiển nhiên ở trên giang hồ địa vị cũng không tầm thường , ngược lại quay đầu hướng nàng hì hì nở nụ cười nhiều lần, cười đến trong lòng nàng nổi lên sợ hãi, thấy thế nào hắn cũng không phải người xuất gia tứ đại giai không.

Đoàn người từ mật đạo đi đến sườn núi , sau đó theo đường nhỏ đi ngược lên. Khi đó có dốc đứng xuất hiện, may mắn cho nàng hiện tại sức của đôi bàn chân so với hai năm trước đã tiến bộ rất nhiều, cũng không có rơi xuống, cứ như vậy đi theo đại đội ngũ đi một chút lại ngừng, cũng không biết là mệt.

Khả năng đường này rất ít có người săn bắn hay du khách đến đây, dọc theo đường đi không hề gặp người . Trong đám tân khách nếu như biết thân phận của nàng chỉ có Sở phụ thân nói, mà thấy quá mặt nàng , còn có Kỳ Lân cung hai người lớn nhỏ , huống chi nàng hôm nay lại thay đổi cách ăn mặc thành một nam đồng , cho nên chỉ cần tránh đi việc chào hỏi của khách khứa đối với chủ nhân theo dọc đường đi là có thể . Nàng đi dạo cũng là nhàn nhã, trừ bỏ thường thường chịu ánh mắt phi lễ của hòa thượng kia.

Ngày thường chỉ biết luyện công, thật cũng không có tinh tế xem xét quá phong cảnh của Thần Tiêu sơn , hôm nay vừa thấy rất đỗi thán phục, lúc này đúng là sáng sớm, ở sườn núi càng lên cao sương mù càng nhiều, vờn quanh đại thụ. Nhìn cảnh đó thật giống như là một con mãng xà thật dài đang bám thang trời, mà đội ngũ chậm rãi hướng về phía trước, đứng ở phía sau cũng không thể nhìn thấy, nhiều lắm có thể nhìn đến trước sau năm người mà thôi.

“Tiểu tử, ngươi đã ăn đan hoàn chưa?” Phía trước hòa thượng đột nhiên quay đầu lại hỏi .

” Sao , ” Đóa Đóa kinh ngạc, “Cái gì đan hoàn?”

“Là một viên đen tuyền tròn căng .” Hòa thượng hì hì cười.

Uh`m, cái kia, đan hoàn phần lớn đều là như vậy đi? Chính mình thật có một viên thuốc giải bách độc hình dáng cũng như thế này , chẳng lẽ là hỏi viên thuốc kia ? Nhưng là hôm nay mới lần đầu tiên gặp mặt, hắn là không biết chính mình có bảo bối a, Đóa Đóa thật sự cảm thấy vấn đề này hỏi thật sự là đau đầu.

“Nhìn dáng vẻ của ngươi liền biết không có ăn, ” hòa thượng cười đến cực kì thoải mái, “Ngươi hiện tại có phải cảm thấy hô hấp có phần dồn dập, đầu có phần choáng quáng ngực có phần khó chịu?”

Gì, Đóa Đóa nghĩ thầm, rằng ta càng thêm điểm đích thị buồn bực, bò lên núi lâu như vậy, đối với người không có ít nhiều nội lực phản ứng thế không phải là bình thường sao? Ngay cả bình thường nam tử, giống như hiện tại bò lên núi cũng hơn một giờ , cũng là thở gấp ngực khó chịu thôi?

“Ngươi lại hít thở sâu một hơi , có phải cảm thấy ngực có một chút đau?”

Đóa Đóa lúc này là hết sức ngạc nhiên , vừa rồi chính mình liền cảm thấy được ngực thường thường lại có một chút đau rất nhỏ , vài giây sau liền không có , nhưng là quá hơn mấy phút, đặc biệt chính mình bởi vì đi rất gấp lại hít một hơi thời điểm đau càng sâu.

“Hô hô, tiểu tử, ta nói cho ngươi, ngươi trúng độc !”

 

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s