Vương gia ta biết sai rồi chương 4

Chương 4: Trong Dược cốc 2

“ Tiểu thư, đây là xiêm áo ta mới làm xong, người mặc thử xem có thích hay không?” Trầm nương cầm một bộ xiêm áo màu vàng đưa cho Nguyệt Nguyệt, nàng cả đời không có con cái, Nguyệt Nguyệt là hết thảy những gì nàng có.
“ Trầm nương, quần áo ngươi làm hết thảy đều đẹp, ta làm sao sẽ không thích”, đối với Hàn Nguyệt Nguyệt mà nói, bà vú tựa như mẫu thân của nàng trên đời này, từ khi nàng rơi xuống đất cho đến bây giờ, đều là bà vú ở bên người nàng. “ Chớ hà tiện, nhanh thử một lần, thân thể ngươi thời điểm này chính là nhanh lớn, y phục ngắn thật nhanh, hai ngày nữa ta lại làm cho ngươi bộ mới”. Trầm nương đem y phục hướng Nguyệt Nguyệt ướm thử, nhìn bóng lưng Hàn Nguyệt Nguyệt, Trầm nương trong lòng có chút vui mừng , bất tri bất giác tiểu thư đã lớn như vậy, qua tháng tám tới tiểu thư cũng tròn mười tuổi.

Thời gian trôi qua thật mau, năm nào vẫn còn là hài tử trong ngực nàng, hôm nay đã trổ mã lớn như vậy. Giống hệt tướng mạo Thiếu phu nhân, xinh đẹp, hi vọng tương lai nàng có thể gặp một người thật lòng yêu nàng, không giống như Thiếu phu nhân, ai~ hết thảy đều do số mạng.
Hàn Nguyệt Nguyệt thay xong quần áo đi ra ngoài, thấy Trầm nương đang tựa cạnh bàn , sắc mặt không tốt chút nào, lại đang suy nghĩ tới quá khứ đi. “ Trầm nương, ngươi có chỗ nào không thoải mái sao ? Ngã bệnh sao? Ta giúp ngươi xem một chút?” , vừa nói, liền đem tay Trầm nương lên xem mạch.
“ Không sao, mấy hôm nay ta ngủ hơi muộn” nhìn bộ dáng khẩn trương của Hàn Nguyệt Nguyệt, trong long Trầm nương ấm áp, tiểu thư có thể được cốc chủ coi trọng, lại dạy y thuật, trừ Dược cốc, trong thiên hạ ai có thể hơn được, nàng cũng không uổng công Hàn gia dặn dò.
“ Trầm nương, chuyện gì cũng không quan trọng bằng sức khỏe, thân thể khỏe mạnh thì việc gì cũng sẽ làm được”, Trầm nương đưa tay giúp Hàn Nguyệt Nguyệt bới lại tóc, vỗ vỗ đầu nàng” Trầm nương biết, không phải có Nguyệt Nguyệt ở đây sao? Trầm nương còn có thể sinh bệnh gì?” trước gương khuôn mặt này giống hệt Thiếu phu nhân, bây giờ còn chưa phát triển hết, hai ba năm nữa vừa nhìn thì trông như Thiếu phu nhân, Hàn gia nhìn thấy nhất định biết, như vậy Nguyệt Nguyệt nhận họ hàng liền dễ dàng hơn nhiều.

“ Trầm nương, nói nghiêm chỉnh cho ngươi, thân thể mình phải quan tâm thật tốt, ngươi còn phải giúp Nguyệt Nguyệt mang hài tử đấy” Trầm nương cười cười, trong cốc không có ai, cũng không biết học ai, nói chuyện to gan muốn chết, cái gì cũng dám nói.” Một cô nương nói chuyện như vậy, không sợ người ta cười à”.
“ Bây giờ không phải chỉ có một mình Trầm nương sao? người nào sẽ cười ta?” Hàn Nguyệt Nguyệt ở trong ngực Trầm nương làm nũng, bà vú đối với nàng có công nuôi dưỡng, nguyện ý buông tha cuộc sống bên ngoài đưa nàng đi tới đây, chỉ là điểm này, nàng đời đời sẽ khắc vào tâm.
“ Hàn Nguyệt Nguyệt, ngươi lại hái hoa của ta phải không? Lần này ta sẽ không tha cho ngươi” đang nằm trong ngực Trầm nương, Nguyệt Nguyệt nghe thấy thanh âm sợ hết hồn, vội vàng núp ở sau lưng Trầm nương.
“ Không phải hái có một đóa hoa của ngươi sao? Có cần thiết phải hét lớn như vậy không?” thế nào nhanh như vậy bị phát hiện, thật là không có sư phụ bên cạnh thật bất lợi, không phải là một đóa hoa sao, quỷ hẹp hòi, hậu viện nàng nhiều như vậy.

“ Cái gì? Một đóa hoa? Ngươi có biết đó là hoa gì không? Ta mất bao nhiêu công sức mới trồng được, trên núi nhiều như vậy sao không đi hái, hết lần này tới khác tới hái của ta, ta với ngươi không xong”, còn chưa nói hết, Hàn Nguyệt Nguyệt liền từ trong bay ra ngoài cửa sổ, nếu không phải là trên núi không có hoa Mẫu đơn đẹp mắt như trong viện của nàng, nếu không làm sao nàng sẽ không đi hái.
“ Ngươi còn dám chạy” nói xong, Y Huyên cũng từ cửa sổ đuổi theo, Trầm nương thấy bóng dáng hai người chạy mất, lắc đầu một cái, tuồng vui này cơ hồ cách mấy ngày lại trình diễn một lần, thấy nhưng không thể trách.

“ Sư tỷ, ngươi đừng đuổi nữa, ta sai rồi được không?” Hàn Nguyệt Nguyêt khinh công hôm nay đã đến tầng thứ tám, nhưng so với Y Huyên đã là tầng thứ mười, mỗi lần cũng vẫn là bị bắt lại” Ngươi kia lần trước không phải cũng nói thế sao, lần sau lại không nhớ, lần này ta nhất định phải thu thập ngươi”. Trong viện những thứ hoa khác, đều bị nàng hái đi, nàng cũng đều nhắm một con mắt mở một con mắt, nhưng là hoa Mẫu đơn này nàng mất rất nhiều công sức, mới chớm nở hoa liền bị nha đầu này hái đi, nàng có thể nhẫn nhịn sao?”.

“ Sư tỷ, ta thật biết sai lầm rồi, ai~ ta không chạy, ngươi tính thế nào liền làm đi, mệt chết ta”, Hàn Nguyệt Nguyệt tựa vào thân cây thở hổn hển, biết rõ sẽ bị bắt, hay là muốn chạy một cái, vạn nhất vận khí tốt còn trốn được một kiếp, nếu là chạy không thoát liền chấp nhận, cùng lắm là giúp nàng ấy làm việc nặng một tháng.
Đưa tay lấy chùm hoa trên đầu xuống” trả lại cho ngươi, quỷ hẹp hòi” Y Huyên nhận lấy đóa hoa mà đuổi theo nửa ngày “ Phi nhanh như vậy làm gì, cánh hoa cũng rơi môt nửa “ Hàn Nguyệt Nguyệt hướng Y Huyên liếc mắt, đó không phải là ngươi đuổi quá nhanh sao? Nếu không thì nàng sao phải khổ thế a.” Ta tốt sư tỷ, không phải là một đóa hoa sao? Vì ngươi đuổi nên mới rơi nửa đóa hoa, ta tự nguyện nhỏ cỏ ba ngày giúp ngươi nhé?” Hàn Nguyệt Nguyệt lôi kéo ống tay áo Y Huyên lắc lắc, như vậy cái đại mỹ nữ, nóng giận là rất đáng sợ.

Y Huyên nhìn Hàn Nguyệt Nguyệt một chút” Ngươi đã tự nguyện như vậy, ta liền đáp ứng nha, nếu không thì ta đây cái sư tỷ không có nhân tính a”, rút tay ra khỏi ống tay áo Y Huyên, chớp mắt không thấy tăm hơi, đây chính là mọc cánh thành tiên hiệu quả, nửa đêm có thể giả thần giả quỷ. Nàng chẳng qua là thấy hoa đẹp như vậy để ngắm hơi phí nên ngắt đi đội trên đầu chẳng phải là dễ nhìn hơn sao.
Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi dưới tang cây, ngắm bầu trời đêm, tối nay rất ít sao, bất tri bất giác, đến thế giới này đã mười năm, nhớ tới kiếp trước đủ loại, tựa như mới ngày hôm qua, không biết ba mẹ hiện tại thế nào.

Đột nhiên phát hiện mình rất thất bại, y thật không bằng sư tỷ, độc thuật không bằng sư huynh, chẳng lẽ lòng nàng quá tham lam? Nếu như ban đầu chịu khó học một loại, đến hôm nay cũng có thành tựu, không giống hiện tại.
Bất quá sư huynh nói, thiên hạ này trừ sư phụ sư tỷ cùng hắn ra, thì nàng y thuật cùng độc thuật là đệ nhất thiên hạ. Coi như không phải là đệ nhất thiên hạ, nàng cũng là thứ tư thiên hạ, nhớ tới cũng không kém..ha…ha…

Nàng tính toán chừng hai năm nữa phải đi ra ngoài xem một chút, xông vào một lần, bà vú ở trong cốc rất an toàn , làm người trong cốc trên đời này nàng cũng chỉ có nhớ thương duy nhất một người.
“ Sư phụ”, sang sớm liền bị kêu tới đây, Y Phẩm đường cũng không để ý, tiếp tục chuyện trong tay” Ngươi tới đây giúp ta làm trợ thủ”.
Mấy ngày trước, có một người tự xưng Thế gia cầm lệnh bài đến cầu y, độc là đã ngấm vào lục phủ ngũ tạng, có thể sống đến bây giờ đã là kỳ tích, có lệnh bài sao không tới sớm một chút, thần y cũng phải là thần tiên, thật đúng là cho là có thể cải tử hoàn sinh a.

“ Sư phụ, độc này đã ngấm vào nội tạng, giống như ghim cây, căn bản ép không ra”, Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn ngân châm trong tay, rất buồn bực, cũng đã đến trình độ này, coi như bảo vệ tâm mạch, cũng không phải là kế hoạch lâu dài.
“ Hắn bị trúng độc này quá lâu, ta cũng chỉ có thể kéo dài tuổi thọ của hắn”, Hàn Nguyệt Nguyệt thi hành căm châm, lau mồ hôi trên trán, con trai hắn đến là hiếu thuận, vì hắn quì một đêm ở ngoài.
“ Sư phụ , đây là cái gì thối như vậy?” Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn Y Phẩm đường trên tay cũng làm cho đen thùi lùi gì đó, phát ra một mùi hôi rất tanh.
“ Ngửi thấy, ngửi thấy?” Y Phẩm đường đem thuốc đưa cho Hàn Nguyệt Nguyệt, đây là hắn mới nghiên cứu ra một loại thuốc, có thể làm chậm thời gian phát độc.
“ừ, thế nào nhiều vị thuốc như vậy? bất quá là đồ tốt, sư phụ cho ta hai viên đi”, bất kể là đồ tốt Hàn Nguyệt Nguyệt đều không bỏ qua, có thể cướp đến một chút là cướp.

Y Phẩm Đường đoạt lấy bình thuốc trên tay Hàn Nguyệt Nguyệt” muốn có thì tự mình làm, muốn lấy thành quả lao động của người khác là sao?” thuốc này dung đến thuôc dẫn khá nhiều, hơn nữa trong quá trình làm còn phát ra mùi tanh ghê tởm, hắn mấy ngày nay cũng mau bị hôn mê, mới làm ra mấy viên, đưa cho nàng? Chờ hòng mơ tưởng.

“ Sư phụ, dù sao bây giờ ngươi ở đây? Thuận tiện làm thêm mấy viên không phải sao? Hàn Nguyệt Nguyệt thừa dịp Y Phẩm đường không chú ý, len lét đổ ra hai viên thuốc.
“ Sư phụ, ta đi về trước a ? Ngày mai lại tới nữa”, thừa dịp chưa bị phát hiện nhanh lên đi, hiện trường không có bọ bắt được, ngày sau thề không nhận là được.” được vậy ngươi đi về trước đi, ngày mai nhớ tới sớm một chút”, Y Phẩm đường không có phát hiện bảo bối của mình bị trộm đi rồi đó.
“đã hiểu”, trở lại gian phòng, Hàn Nguyệt Nguyệt đem thuốc ăn trộm được mấy năm nay phân loại riêng từng lọ, ngày sau xông xáo giang hồ cần phải dung, vạn nhất đụng phải thuốc dẫn không đồng đều, những thuốc này có thể cứu nguy. Những thứ này đều là gia sản của nàng, suy nghĩ một chút, cứu người ứng với bảo vệ tính mạng mình quan trọng nhất, xem ra phải lấy một chút độc dược phòng thân.

Đem đồ vật cất xong, thời gian còn sớm, nắm chắc thời gian tập ám khí. Mấy năm nay, Hàn Nguyệt Nguyệt đều là canh thời gian mọi người ngủ liền chạy ra sau núi tập võ công cùng ám khí, nàng lần tìm trong sách dược nhưng bĩu môi vì không tìm được bí kíp võ công, cho nên không thể làm gì khác là căn cứ vào quyền đạo lúc ở hiện đại luyện tập một chút để phòng thân, để ngừa vạn nhất.
Ám khí đương nhiên càng nhỏ càng tốt, như vậy mới có thể an toàn, không bị đối thủ phát hiện, cho nên nàng toàn lấy lông trâu châm, cái này so với kim may còn nhỏ hơn chút, tựa như lông trâu, cho nên liền kêu lông trâu châm.

Châm này nhỏ, toàn thân cao thấp có thể giấu hơn hai ngàn cây, mỗi lần phi năm cây, như vậy xuống, đang thời điểm đánh đấm nàng có hơn bốn trăm cơ hội phi châm, cũng có thể đào thoát. Hơn nữa mỗi cây nàng đều đặc chế bôi vào thuốc tê, một cây có thể tê dại cả đầu con voi, coi như võ công của ngươi lợi hại thế nào, trúng cái lông trâu châm này cũng không thể nào nhúc nhích được, hơn nữa loại thuốc tê này chỉ cần cắm vào cơ thể, sẽ nhanh chóng thong qua huyết dịch tê dại toàn thân, tựa như bụi cây, càng dùng nội công bức ra thì càng tê dại, cho đến bất tỉnh nhân sự, bất quá không có nguy hiểm đến tính mạng.
Dược tính có thể duy trì một canh giờ, cũng chính là hai giờ, sẽ tự nhiên biến mất, vì để ngừa mình trúng chiêu, Hàn Nguyệt Nguyệt chuẩn bị môt loại đan dược, nghe thấy được và có thể cảm nhận được thuốc tê kia.
Bất quá châm này quá nhỏ, mới đầu luyện tập rất khó khống chế số lượng, không thể tùy tâm phát châm, nếu tính toán không đúng sẽ nguy hiểm đến mình.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s